Chương 5: (Vô Đề)

Nhạc trong quán bar chợt vang lên, ong ong từng hồi bên tai nhưng cũng vừa hay át đi tiếng chào của người phục vụ kia.

Lý Cận Dữ hiển nhiên không nghe thấy, anh ôm guitar, ngồi xuống chơi với con chó. Một giây sau, lại có người bước vào cửa, trên mặt có hai vết sẹo rất rõ, khuôn mặt đẹp trai nhưng có hơi dữ tợn, hình như là đi cùng Lý Cận Dữ, không biết hai người nói gì với nhau, người này cứ lâu lâu lại dùng chân đá lên Tiểu Hoàng, còn gọi nó là chó hoang.

Tiểu Hoàng lập tức lộ ra vẻ ghét bỏ, co rúm lại trong lòng Lý Cận Dữ.

Diệp Mông bỗng ngây người, sao hắn lại ở đây.

Phục vụ đang muốn chào hỏi lần nữa, Diệp Mông đã vội ngắt lời cô: "Nhà vệ sinh ở đâu vậy, tôi muốn đi rửa tay."

"Đi thẳng đến cuối, có biển chỉ dẫn." Phục vụ đi đến trước chỉ tay hướng dẫn xong lại hỏi: "Thế còn anh Tiểu Dữ?"

"Lát nữa tôi tự tìm cậu ta." Diệp Mông nói xong vội vàng đứng dậy rời đi.Diệp Mông đưa tay lên ngực, đóng cửa phòng vệ sinh lại, khóa luôn cả tiếng nhạc xập xình ngoài kia, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch quanh quẩn bên tai. Đã yên lặng hơn nhiều rồi, đến cả hơi thở cũng dễ dàng nghe thấy, cô cũng bình tĩnh được hơn nửa, mới rút điện thoại ra gọi Phương Nhã Ân.

Phương Nhã Ân vừa tỉnh dậy, vẫn còn mơ màng, nghe tiếng điện thoại reo còn hơi khó chịu: "Đại tiểu thư, cậu lại làm sao đấy?"

"Trịnh Khai Nhiên giờ đang làm gì?"

Phương Nhã Ân nghe đến cái tên này, đại não nháy mắt bùng nổ, nếu không phải chân còn đóng đinh chắc cô đã bật dậy khỏi giường rồi: "Cậu thấy hắn?"

Diệp Mông ừ một tiếng: "Hắn đang ở cùng Lý Cận Dữ."

"Sao Lý Cận Dữ lại đi cùng hắn? Khai Khai bây giờ không phải là tên côn đồ bình thường đâu. Hắn bây giờ có máu mặt lắm, cả cái nội thành cũ giờ cũng do hắn quản, cụ thể thế nào thì nói qua điện thoại không hết được, tóm lại là phức tạp lắm. Nhưng cậu cũng biết đó, sau khi tớ kết hôn, chồng tớ không để tớ qua lại với bọn họ nữa, bây giờ có gặp cũng chỉ gật đầu chào là cùng."

Mới đầu, quan hệ của ba người cũng rất tốt, Trịnh Khai Nhiên nhỏ hơn Diệp Mông ba tuổi, lúc đó vẫn còn là cậu em nhỏ của Phương Nhã Ân.

Trấn Ninh Tuy không lớn, có nguyên một cái kênh đào vắt ngang. Thành phía Tây là thành mới, có cả nhà cao cửa rộng, có đường cái rộng rãi. Thành phía Bắc trước đây là nội thành cũ, đều là kiểu nhà cổ. Ngày xưa Diệp Mông rất thích đến khu này, quán game hay karaoke cũng đều ở một con phố. Ba năm trước của cấp ba, cứ cuối tuần là cô lại đến đây lên mạng, hoặc cùng Phương Nhã Ân ngồi ở đầu cầu, nhìn người ta chơi phi dép, đánh nhau.

Lúc đó, Trịnh Khai Nhiên mới chỉ là tên côn đồ nhỏ dùng dép lê đánh nhau mà thôi. Ai ngờ hắn có được ngày hôm nay? Diệp Mông không ngờ đến, cho nên sau khi Phương Nhã Ân bỏ học đi làm thuê ở Thâm Quyến, Diệp Mông quyết định chuyên tâm học hành, vì không còn người bảo kê nữa, nên chỉ có thể học mà thôi.

Nhưng Trịnh Khai Nhiên vẫn điên cuồng như xưa, gây sự khắp nơi, tán gái, đánh nhau, cướp bạn gái người khác. Diệp Mông vì thế cũng bị liên lụy đến mấy lần. Hồi lớp 12 còn có một tên thanh niên lêu lỏng ở trấn đến trường tìm cô, khiến bà nội tuổi cao còn phải đến trường xin lỗi thầy cô mỗi ngày. Diệp Mông liền cắt đứt liên lạc, không qua lại với hắn lần nào nữa, kể cả trên đường có thấy hắn bị người ta đánh, cầu cứu cô, cũng chỉ đành xem như không thấy.

Lúc đó cô chỉ toàn tâm toàn ý muốn thi đỗ, không muốn sống cuộc sống gò bó như thế này nữa. Ai ngờ, lần đó Trịnh Khai Nhiên bị người ta đánh đến thừa sống thiếu chết, nghe nói mặt cũng bị chém nát.

"Mông Mông," Phương Nhã Ân rất nghiêm túc: "Bây giờ cậu rời khỏi đó trước, cố gắng tuyệt đối đừng để hắn nhìn thấy cậu."

"Vết sẹo trên mặt hắn là từ lần đánh nhau đó sao?"

"Đúng, ngày xưa còn là đứa nhỏ đẹp trai ngời ngời, bây giờ lại mang theo vài vết sẹo trên mặt. Cậu nghe tớ, quay về đi, đừng để hắn thấy, hắn biết cậu về lại trấn rồi, mấy ngày trước còn tìm người hỏi tin cậu."

"Sao hắn lại không đến thẳng nhà tìm tớ?"

Phương Nhã Ân thở dài: "Mấy năm trước, ngày nào hắn cũng nhìn chằm chằm cái nhà tranh thờ tổ tiên ở phía Nam của nhà cậu. Bà nội cậu biết nên báo cảnh sát, hắn mới bỏ đi. Bây giờ hắn không còn là tên côn đồ tầm thường nữa, biết quy tắc trong giới rồi, có hận cậu đến mấy cũng sẽ không đến nhà gây phiền phức cho người nhà cậu. Nhưng nếu muốn hắn bỏ qua thì chắc chắn sẽ ép cậu phải trả giá.

Hắn là người cố chấp, cũng trách tớ, nếu lúc đó tớ quay về mà biết chuyện rồi giải quyết xong xuôi thì cũng không đến mức này. Ai mà ngờ chỉ vài năm hắn nhận hết mọi sự lạnh nhạt thờ ơ, không dễ dàng gì trở thành người có máu mặt, nhưng tính cách thì ngày một cố chấp hơn. Chuyện này cậu cứ nghe tớ, tránh hắn đã, đợi tớ xuất viện sẽ giúp cậu tìm người giải quyết cho công bằng, nếu không với tính cách bây giờ của hắn, sợ là không tha cho cậu đâu."Diệp Mông bây giờ tiến thoái lưỡng nan, chẳng nhẽ lại quay về Bắc Kinh? Cô thực sự không muốn lại làm con chó cho Câu Khải nữa. Ở lại trấn? Trịnh Khai Nhiên có khi lại đập chết cô luôn. May là, ông trời mở cho cô con đường sống, cách nhà vệ sinh nữ một con sông là bãi đỗ xe của quán bar, thấy Trịnh Khai Nhiên đã sải bước đến con xe màu đen rồi lái đi. Đợi hắn đi khỏi bãi đỗ xe, Diệp Mông mới ra khỏi phòng vệ sinh.

Ở bên ngoài đã thay bằng nhạc trữ tình, vô cùng êm dịu.

Người trong quan bar bỗng nhiên đứng lên, hình như có hai người của dàn nhạc đã đến uống rượu nói chuyện ở sofa.

Đèn ở đại sảnh sáng vô cùng, đèn sáng bốn góc, trung tâm sàn nhảy có bốn sofa lớn, hơn nữa đều đã ngồi đủ người, đều là người trẻ tuổi, phong cách khác thường, người ngồi người đứng, nam nữ đều có, tóc dài ngắn nhuộm màu gì cũng có, trang điểm cũng rất hút mắt. Duy chỉ có Lý Cận Dữ là mang một màu đen sạch sẽ ngồi giữa đám đó, nếu như không để ý đến ngoại hình và khí chất thì anh chính là người dễ bị bỏ qua nhất trong đám người.

Thực ra anh cũng giống những người kia, hộp ghi ta nằm bên chân, lười biếng ngả người trên sofa, mỗi đường cong trên người đều hoàn hảo, không hề có phần dư thừa nào. Hơn nữa kiểu ngồi này bình thường sẽ rất xấu, nhưng anh thì không. Thậm chí nhờ khí chất cao quý của anh mà Diệp Mông còn không dám nhìn qua đó.

Không biết từ khi nào mà anh đã thay lại áo sơ mi đen, ghi ta cũng là loại 99 tệ đầy trên taobao (1), nhưng ở trên người anh thì bỗng trở nên đắt giá. Tay áo xắn đến cánh tay, từ xa chỉ thấy khuyên tai lóe sáng, một tay thon gầy vắt lên lưng sofa, vừa nói chuyện với người bên cạnh vừa lơ đễnh lướt điện thoại, không hề giống người đi hát ở quán bar mà giống thiếu gia đến mua vui hơn.

Diệp Mông nhìn một hồi, quyết định uống hết cốc sẽ thanh toán rồi đi luôn. Ai ngờ, vừa ngậm ống hút, phục vụ nam đã nhiệt tình đến hỏi cô: "Quý khách, có muốn chọn bài hát không? Hôm nay có dàn nhạc nào cô thích không?"

"Dàn nhạc gì?" Diệp Mông vừa ngậm rượu vừa mơ hồ hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!