Chương 48: (Vô Đề)

Những năm gần đây, bảo vật Trung Quốc thường xuyên bị lưu lạc nghiêm trọng, khó tìm thấy. Vì rất khó để kiểm tra xác nhận được bảo vật lưu lạc ở nước người có đi theo đường hợp pháp hay không. Ví dụ như "Trường Chung Đỉnh" cũng là bảo vật cấp quốc gia, trăm năm trước đã bị buôn lậu ra nước ngoài. Do đó, trong nước có rất nhiều người con yêu nước sẵn sàng tìm mọi cách để thu hồi lại quốc bảo này. Dù cho có phải bán nhà, lang bạt đầu đường xó chợ cũng phải bay sang nước ngoài một chuyến.

Nhưng thực ra cũng không đến mức phải làm thế, chỉ vì người mua bảo vật về được sẽ tăng giá trị của nó lên một cách mù quáng, không ít món đồ cổ vì được hội yêu nước thi nhau giành lấy trong cuộc bán đấu giá, hội sưu tầm đồ cổ cũng mù quáng quyết giành đến cùng, dẫn đến chúng được định với cái giá trên trời. Thậm chí còn có doanh nghiệp  thu hoạch lớn từ mức chênh lệch giá này.

Nhưng lần này "Trường Chung Đỉnh" bỗng dưng xuất hiện, lại là quốc bảo mang giá trị lớn, cũng không ai thèm quan tâm cục di vật văn hóa có khởi xướng hay không, những nhà sưu tầm có tiền trong nước đã lập tức ào đi Pháp như ong vỡ tổ. Hơn nữa lần này Thai Minh Tiêu và Câu Khải đồng thời xuất binh, chứng tỏ tình hình rất ác liệt. Cổ vật cấp cao khác hẳn với cổ vật thông thường, không chỉ khiến những nhà sưu tầm trong nước đổ xô vào mà ở nước ngoài, cũng có rất nhiều ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào nó như hổ rình mồi.

Hai người họ vội vàng rời đi, Diệp Mông nhận nhiệm vụ gấp rút, phải đứng ra chủ trì đại cục cho công ty. Tin tức này như gáo nước lạnh hắt vào những ngày ngọt ngào của Diệp Mông và Lý Cận Dữ.

Diệp Mông khó xử cúp điện thoại, quay về phòng. Lý Cận Dữ đang yên lặng đọc sách, còn ngâm nga một bài hát, thật hiếm khi.

Bài hát anh đang ngâm nga còn là một bài hát ngọt ngào, tương phản hoàn toàn với phong cách của anh

"summer holiday watch only on my way

Summer holiday babe em là bảo bối của anh....."

Nhưng lại hay đến bất ngờ.

Xem ra tâm tình anh đang rất tốt, dường như cảm giác được ánh mắt chuyên chú của cô, anh ngẩng đầu lên nhìn cô, ngoắc ngoắc tay, tiếp tục cúi đầu đọc sách, chậm rãi nói: "Qua đây."

Diệp Mông đến ngồi lên đùi anh.

Lý Cận Dữ miết cằm cô, xoay qua xoay lại một lúc rồi lại tiếp tục đọc sách: "Em sao thế, không vui à?"

"Lần sau anh còn lấy vòi hoa sen xịt vào mặt em, em sẽ đình công."

"Tại kỹ thuật của em quá kém, còn không cho anh có ý kiến nữa."

"Lần này là tự anh đòi đấy nhé."

"Được, anh sai rồi." Anh đọc sách, mím mím môi, xin lỗi một cách rất không nghiêm túc.

"............"

Diệp Mông ngồi trên người anh, nghiêng mặt sang một bên, giả vờ giận: "Nhận lỗi quá nhanh, không có thành ý, em nghi ngờ sâu sắc là lần sau anh vẫn sẽ phạm lỗi."

Lý Cận Dữ lấy tay xoay mặt cô về, hôn một cái, ngữ khí vẫn lười biếng: "Bảo bối anh sai rồi. Được chưa?"

Lúc này, tim cô đập thình thịch vì hai tiếng bảo bối, đúng là hoàn toàn cảm nhận được cái gì gọi là tim muốn nhảy ra ngoài. Nói đúng ra là cảm giác như đang bay lượn, máu huyết dâng trào, quay cuồng trong cơ thể cô. Cô rất ít khi có cảm giác này. Giây phút này giống như là.... cả bầu trời ngả nghiêng, trăng và sao như vun vút bay đến chỗ cô..........

Diệp Mông không nỡ phá vỡ không khí này. Cả đêm đó cô đều lơ đễnh, cuộn mình trong lòng Lý Cận Dữ xem TV cũng không thấy cảm giác gì, nhét từng miếng khoai tây chiên vào miệng, lúc ăn đến gói thứ ba, bị Lý Cận Dữ lấy đi mất, giơ lên cao không để cô lấy được, cúi đầu hất cằm chỉ chỉ: "Môi nứt cả rồi kìa."

Diệp Mông cầm điện thoại soi, quả đúng là nứt thật. Cô ngẩng đầu, chu môi: "Hôn một cái là hết."

Lý Cận Dữ cười, cúi đầu hôn chụt lên môi cô: "Có cần gỡ cho em không?"

"Đừng, gỡ là nó lại lên cái mới." Diệp Mông nói xong lại đứng dậy, mang dép, rồi sau đó là những hành động lặp lại cả buổi tối, uống nước, đi vệ sinh, uống nước, đi vệ sinh.....

Lý Cận Dữ không nói gì, kéo cô lại, ấn eo cô xuống ngồi trên người mình, không vui nói: "Em không ngoan ngoãn ngồi một lát được à."

"Bảo bối, em muốn uống nước."

"Đừng uống nữa, uống rồi lại đi vệ sinh."

"Nhưng em khát....."

Lý Cận Dữ trực tiếp hôn lên môi cô, một tay đỡ eo cô, một tay đặt phía sau gáy cô, đầu lưỡi tiến vào, thấp giọng dỗ cô: "Còn khát không?"

Diệp Mông lắc đầu: "Nhưng em muốn hút thuốc."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!