Diệp Mông còn chưa đến 30, nhưng cũng có những nguy cơ của tuổi 30. Tuy Lý Cận Dữ nhỏ hơn cô 2 tuổi, nhưng đàn ông thì không lộ dấu hiệu lão hóa sớm, thêm vào đó là khuôn mặt anh tuấn, tươi tắn của anh, nhìn qua thì chỉ giống như chàng trai mới 20 tuổi đầu.
Vừa nhắc đến chuyện tuổi tác, Diệp Mông cũng không tránh khỏi nỗi lo như bao người.
Sáng hôm sau cô đã cố ý dậy thật sớm, đứng trang điểm hẳn hoi trong nhà tắm. Bà cụ xưa nay trong nhà chỉ có toàn con trai, sáng sớm rửa mặt đánh răng xong cũng không tốn bao nhiêu thời gian, nay thấy Diệp Mông đã vào cả ngày trời vẫn không thấy ra liền tò mò hé cửa xem, chỉ thấy cô như một họa sĩ vẽ từng nét trên mặt mình, nhìn vô cùng tinh tế.
"Đẹp quá đi, nhìn như gái 18 lấy chồng sớm vậy, Lý Cận Dữ đúng là vớ được của trời."
Bà cụ dỗ Diệp Mông giỏi hơn Lý Cận Dữ nhiều, câu nào cô cũng thấy thật êm tai. Diệp Mông được khen vui quá, xoay người dựa vào bồn rửa mặt, cáo trạng với bà: "Tối qua Lý Cận Dữ chê cháu lớn tuổi rồi."
Bà cụ vỗ đùi tức giận, chưa kịp nói gì, ngoài cửa đã có tiếng gõ cảnh cáo.
Lý Cận Dữ vừa ngủ dậy, cả người uể oải lướt qua cửa, cũng không dừng lại mà đi thẳng vào bếp rót nước uống, trong tiếng nước róc rách có tiếng nói thản nhiên mà ý vị thâm sâu: "Đừng cáo trạng linh tinh, nó thích hợp với ngữ cảnh lúc đó thôi, câu đó của anh ý gì có cần anh giải thích cho em trước mặt bà nội luôn không?"
Diệp Mông đang cuộn tóc mái: "Anh im cho em."
Lý Cận Dữ ngồi xuống bàn uống nước, cười hỏi: "Ăn sáng chưa?"
Diệp Mông bất chợt nhớ ra, vội để nguyên cuộn tóc chưa tháo, chạy loanh quanh khắp nhà.
"Tìm gì đấy?" Lý Cận Dữ đặt ly nước xuống, hỏi cô.
"Túi đồ hôm qua mua ở siêu thị đâu?"
"Sau lưng anh," Lý Cận Dữ dựa vào bàn, cả người to lớn như bức tường che mất túi đồ, anh kéo túi ra, nói: "Chưa kịp dọn đồ ra."
Diệp Mông lấy túi bánh mì ra, nhét vào người đầu bếp Lý: "Em muốn ăn sandwich."
"Hôm qua anh nói rồi còn gì," Lý Cận Dữ cầm miếng bánh mỳ trong tay: "Trong nhà không có mayonnaise."
"Em mua mứt rồi, vị thập cẩm, phết lên ăn cũng ngon lắm. Hồi trước mẹ hay làm cho em ăn, giờ thấy thèm."
Đầu bếp Lý nhìn cô hồi lâu, xem ra đã thành công nắm giữ dạ dày của cô: "Cầu xin anh đi."
Diệp Mông nhìn bộ dạng đắc ý của anh, một giây sau đã thản nhiên quay đầu lại, cười với bà nội trong nhà vệ sinh, nũng nịu: "Bà ơi, Lý Cận Dữ...."
Lý Cận Dữ bịt miệng cô lại, tay ôm cả cổ cô lẫn lát bánh mỳ, kéo vào trong phòng bếp, không cho cô cơ hội mách lẻo lần hai. Diệp Mông như cá bị người ta vớt lên từ dưới bể, giãy dụa không ngừng: "Aizzz, em còn chưa trang điểm xong!" Lý Cần Dữ cầm lấy hai tay cô, kéo vào trong kệ bếp: "Đừng cậy có bà nữa."
Sau đó anh kéo cuộn tóc trên mái cô xuống, vứt sang một bên, hỏi lại lần nữa chuyện tối qua: "Nói đi, anh phải tỏ thái độ thế nào."
Diệp Mông không ngờ mới sáng mà anh đã hăng hái như vậy.
Cô thong thả nói: "Em còn chưa nghĩ ra mà."
Lý Cận Dữ thả cô ra, cúi đầu mở túi bánh mì, phiền muộn nói: "Được, em cố ý câu anh."
"Làm gì có, em câu ai chứ không câu anh."
"Em nuôi cá chắc," Lý Cận Dữ xoay người đi nướng bánh cho cô: "Không có máy nướng bánh, anh chiên qua cho em nhé?"
"Được." Lần này Diệp Mông tự động luồn vào kẽ hở giữa anh và kệ bếp, ôm lấy anh, ngẩng đầu hôn lên môi lấy lòng anh, còn vùi đầu vào lồng ngực anh hồi lâu, nghe tiếng tim đập vững chãi của anh, như an ủi tiếng tim đập loạn nhịp của mình.
Thời gian dường như trôi qua rất chậm, cô như thấy được từng đóa hoa ngoài cửa sổ đang thay sắc, vạn vật từ từ sinh trưởng, một hạt giống nào đó hình như vừa đâm chồi. Người đàn ông này như pháo hoa giữa nhân gian nhưng lại không thuộc về thế giới tầm thường này.
Sao bên anh có thể yên bình đến vậy, sao có thể ấm áp đến thế.
"Lý Cận Dữ, anh đúng là một bảo bối." Diệp Mông như có được bảo vật vậy, cánh tay ôm anh siết chặt hơn........
Buổi chiều, con ngõ nhỏ vang lên tiếng rao bán hạt dẻ rang đường, tiếng tách tách trong nồi như tiếng hòa nhạc, không khí tỏa mùi hương ngọt ngào, như có người đang nướng bánh mì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!