"Nào, đến giúp một tay."
Diệp Mông vừa mở cửa ra đã thấy Thai Minh Tiêu đứng ở ngoài với cả cậu shipper mặc bộ đồ cam vàng rực, mỗi người giữ một cánh tay của tên đang say bí tỉ kia tiến vào, không đợi cô nói gì đã giành nói trước: "Câu Khải bị đám nhóc Lưu Dương ở dưới kia chuốc say, trốn tạm ở chỗ cô đã, đợi anh ta tỉnh táo lại, tôi gọi thư ký đến đưa áo quần qua. Lát nữa cô mở cửa nhé."
"Không." Diệp Mông tựa vào khung cửa, khoanh tay nói.
Thai Minh Tiêu không thèm để ý đến cô, tự cởi giày, rồi cùng với cậu shipper dùng hết sức lực ném Câu Khải vào phòng vệ sinh, sau đó vội vã đến phòng khách tìm thuốc giải rượu.
Thấy Thai Minh Tiêu gấp gáp đến mức mất đi phong thái nho nhã thường ngày, Diệp Mông bất lực thở dài một hơi, bước đến chỗ ngăn kéo tủ TV lấy ra hai viên thuốc, vứt qua cho anh ta: "Hai viên cuối cùng, không biết đã hết hạn sử dụng chưa."
Không còn cả bao bì bên ngoài, chỉ có hai viên thuốc không tên, không ngày tháng sản xuất. Thai Minh Tiêu nhìn hồi lâu: "Còn cái khác không?"
Diệp Mông lười biếng ngồi trên tủ TV, xòe tay ra: "Thế thì hết rồi."
Hai người lặng lẽ liếc nhau, Thai Minh Tiêu chịu thua, đi vào trong, vô cùng tự nhiên nói với Câu Khải: "Vừa mới mua này, uống thuốc đi đã, tôi xuống dưới đối phó với đám nhóc kia, cậu nghỉ ngơi ở chỗ Diệp Mông một lát, đỡ rồi thì lại xuống, đêm nay tuyệt đối không tha cho tụi nó một cách dễ dàng được."
Đều kinh doanh đồ cổ, tuy Câu Khải thoạt nhìn thì mưu mô, thích tính toán nhưng ít nhất cũng chân thật, rất kính nể những hiện vật tự nhiên, đám Lưu Dương thì đơn giản chỉ vì tiền, hiện vật càng cổ thì càng có tiền, lợi dụng tâm lý đầu cơ và sự tham lam của con người mà thổi phồng, ba hoa không ngớt, gì mà bảo vật trong tay chúng tôi, dù có trị giá ngàn vạn đi nữa thì cũng đang nằm phủ bụi trong kho thôi. Nói khó nghe thì đây đích thị là công ty lừa đảo.
Hai công ty vốn dĩ nước giếng không phạm nước sông, nhưng con người Lưu Dương bẩn tính, thích giở trò trong bóng tối, chuyện lần này khiến bọn chúng tìm ra được chỗ hở, lợi dụng vụ án Vương Hưng Sinh để đâm chọt.
"Cái tài khoản wechat này, chuyên hóng hớt tạo nghiệp." Thai Minh Tiêu đưa điện thoại qua: "Ghim chúng ta lâu rồi, Vương Hưng Sinh vừa chết, tôi biết ngay chúng nó thể nào cũng sẽ đem ra bàn tán rầm rộ, quả nhiên, chưa được mấy ngày, bọn chúng đã đổ vụ tự sát này lên đầu Vạn Hưng chúng ta rồi."
Công ty của Diệp Mông là công ty đầu tư sản phẩm nghệ thuật chính quy, được cho phép bán đấu giá hợp pháp. Nhưng trong ngành này có rất nhiều công ty chỉ được cái vỏ, thậm chí là buôn bán đồ cổ bất hợp pháp. Dựa vào mấy lời ngon tiếng ngọt của người bán hàng mà những chủ nhân với món đồ cổ chưa đáng 2000 tệ trong tay cứ ngỡ bảo bối của mình đáng giá ngàn vạn, rồi cam tâm tình nguyện ký hợp đồng 3, 4 vạn tệ phí kiểm định và bảo quản, còn tưởng rằng mình may mắn lắm.
Nhưng không thể tố cáo được chúng, vì những điều khoản trong hợp đồng hoàn toàn hợp pháp, hơn nữa đa số những người bình thường đều không hiểu nhiều về hợp đồng, cứ có là vội vàng ký cho nhanh, nếu người bạn đi cùng khuyên họ cẩn thận, họ còn vểnh cả mũi lên như kiểu bạn mình đang cản mình phát tài không bằng. Đợi đến khi thời hạn hợp đồng đến, bảo vật về lại chủ, còn công ty kia lấy đi mất 3, 4 vạn, thế là vụ làm ăn đã xong.
Nhưng công ty chân chính như của Diệp Mông thì không cần phải giao nộp bất cứ khoản phí nào, càng không có phí gì gọi là phí kiểm định. Bảo vật sau khi được chụp bán thành công, bọn họ mới thu về một khoản hoa hồng từ quá trình đó. Hai năm nay, ngành này cạnh tranh kịch liệt, có không ít công ty bị người ta chơi xấu. Việc khách hàng tự sát thật sự không hiếm trong ngành này, nhưng những vị khách qua lại với công ty Diệp Mông đa phần đều là khách trong nước, dù có tự sát cũng không liên quan gì đến họ. Vương Hưng Sinh là người đầu tiên, khó khăn lắm mới nắm được điểm yếu của bọn họ nên lập tức tận dụng thời cơ bôi đen công ty Diệp Mông.
"Nói Vương Hưng Sinh vì bị chúng ta lừa mất bảo vật, cho xin đi, cái nhẫn đó tôi còn chưa biết nó có hình gì. Theo tôi thấy, đám Lưu Dương này đang bày không ít trò trong bóng tối, cái gì mà tình báo sự kiện, cái avatar Mosaic chính là thằng nhãi đó."
Diệp Mông lướt qua điện thoại, bỗng dưng hiểu được tại sao Thai Minh Tiêu lại nổi giận đến vậy, có một dòng Lưu Dương viết [Cái công ty Vạn Hưng này ghê gớm lắm, tổng giám đốc với phó giám đốc đều là con nhà giàu, gia cảnh đều không đường hoàng gì. Cái tên phó giám đốc thì cả ngày cứ tưởng mình là bạn của con gái, người thì lùn tịt, như quả bí ngô. Lái chiếc Lamborghini mà người còn không cao bằng cái xe.]
"Body shaming thì tôi nhịn được, nhưng dám tung tin đồn là gia cảnh nhà tôi không đường hoàng, ông tôi bà tôi đều là những công dân thật thà, cần cù, vì tổ quốc mà cày ruộng cả đời." Thai Minh Tiêu cất điện thoại lại, tức tối bước ra khỏi cửa: "Tôi xuống lầu trước đây, xem tôi xử đám oắt con đó thế nào."
Nói đến uống rượu, đám Lưu Dương không phải là đối thủ của Thai Minh Tiêu. Diệp Mông ừ một tiếng, khoanh hai tay, dựa vào cửa hỏi một câu: "Đúng rồi, tất cả tài sản của Vương Hưng Sinh đều để lại cho vợ ông ta à? Thế chiếc nhẫn cũng đang ở chỗ vợ ông ta rồi?"
"Chắc là vậy." Thai Minh Tiêu ngây người, vừa mang giày vừa hỏi: "Cô vẫn muốn hợp đồng này?"
Diệp Mông lắc đầu: "Không, anh đi đi đã, về nói sau."
Thai Minh Tiêu gật đầu, trước khi đi còn uống một viên giải rượu, hừng hực quyết tâm đi lấy đầu chó Lưu Dương về."Có phải mày đi tung tin đồn bậy bạ với chúng không!" Chú chó bị nện một cú trên đầu, ấm ức cụp đuôi, nức nở hai tiếng như thể không phục. Chỉ nghe tiếng bà lão ngồi trên xe giáo huấn Bình An: "Đám chó đó còn đang ở bên bờ hồ chặn ta lại kìa, có phải mày bảo với chúng nó là ta đánh mày không?"
Bà cụ đưa tay lên, Bình An lại giơ chân trước của nó lên giữ tay bà lại, đôi mắt long lanh như muốn nói: "Có gì từ từ nói, đừng có động tay động chân được không."
Lý Cận Dữ đặt mỳ xuống bàn, ngón trỏ đập đập xuống bàn, nói với bà cụ: "Ăn thôi.", rồi lại quay về bếp, làm một bát mỳ khác cho Bình An.
Bình An ăn xong bát mỳ, lại bám rịt lấy dáng người cao lớn kia.
Bà cụ dạo này hơi khó ăn, cái gì cũng thấy nhạt, không vui là lại luyên thuyên không ngừng, giáo huấn Bình An. Lý Cận Dữ làm cho bà một bát dưa muối, còn xào thêm đậu phụ cho bà ăn kèm, để bà bớt gây sự với Bình An.
Bình An cảm động muốn khóc, ôm lấy chân anh, bị anh lạnh lùng gạt ra, quay đầu cho nước vào nồi, bà cụ ngồi ở phòng khách vừa ăn mỳ vừa nói chuyện với anh.
"Bây giờ cháu vẫn không muốn sinh con à?"
"Ừm."
"Tại sao, con nít đáng yêu mà."
Lý Cận Dữ dựa vào bồn rửa bát, nồi sôi lên, bốc hơi nghi ngút, anh nhấc nồi lên, múc ra đĩa rồi mang ra cho bà cụ, sau đó lại quay về bếp dọn dẹp: "Vẫn là câu nói đó, cháu nuôi không được. Hơn nữa cháu không thấy đáng yêu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!