"Là Tiểu Cận Dữ chủ động hả?" Diệp Mông híp mắt nhìn vào điện thoại, hỏi.
"........."
Hình ảnh bất động, ngọn đèn mờ mở trong gian phòng hắt lên làn da trắng của anh, ánh mắt phiền muộn ửng đỏ, nhìn giống như quỷ hút máu đẹp trai bức người trong TV.
"Tự xử không được sao?" Diệp Mông vặn hỏi.
Lý Cận Dữ không muốn tiếp tục chủ đề này nữa: "Không thèm."
"Thôi mà, đừng ngại, chúng ta nói chuyện." Diệp Mông ngồi nghiêm chỉnh, truy hỏi: "Lần đầu tiên em giúp anh làm, xong anh buồn nôn đúng không? Sáng đó nghe tiếng phát ra từ phòng vệ sinh, em còn tưởng anh đau dạ dày."
"Ừm."
"Thế còn lần thứ hai?"
Lý Cận Dữ xoay người rút đại một chiếc áo mặc vào, nói: "Cũng được, không nôn."
Diệp Mông không nói nữa, sắc mặt hơi khó coi, nhìn anh như thể muốn nói rồi lại thôi.
Lý Cận Dữ mặc một chiếc áo phông ngắn tay, chỉnh sửa lại cổ áo xong mới thấy cô im lặng không nói, anh nhìn vào màn hình, thấp giọng hỏi: "Sao thế?"
"Anh thấy em buồn nôn sao? Vì em hẹn hò với mấy người bạn trai rồi? Bảo bối, em....."
Lý Cận Dữ bất chợt ngắt lời cô: "Là tự anh cảm thấy mình buồn nôn." Rồi anh nhìn cô rất lâu, ánh mắt thầm trầm, tĩnh lặng, mãi không mở lời.
Căn phòng rất im ắng, lâu lâu lại có tiếng ho của bà nội, tiếng bánh xe lăn qua trên đường. Diệp Mông nhất thời không biết đáp lại thế nào, đầu óc trống rỗng, ngây người vài giây, lại thấy anh đưa tay lên miệng, ho nhẹ một tiếng, cúi đầu nói: "Anh đi khám bác sỹ rồi, bác sỹ nói là anh chỉ bị chướng ngại tâm lý thôi, sau khi em giúp anh làm xong, dường như anh cũng không khó chịu với loại chuyện này như xưa nữa rồi.
Nhưng hình như phải nhìn em mới được, anh tự làm vẫn thấy rất buồn nôn, thực ra đôi lúc cũng không có cảm giác gì, chỉ là sợ, nên thà nhịn."
"Tại sao?"
Lúc đó anh 16 tuổi, trở về từ Mỹ, vì anh trai, anh bị người ta vứt sang nước ngoài 3 năm không ngó ngàng đến, làm gì cũng sai, anh trai anh mãi mãi là cục cưng của cả nhà. Anh sống trong nhà, đến thở cũng dè dặt như một con kiến. Suốt 10 năm hứng chịu bạo lực gia đình từ Lý Lăng Bạch, bất kể anh làm cái gì, cũng không được công nhận. Con người một khi gặp áp lực quá lớn, hoặc khi ức chế cực độ thì sẽ luôn tìm một phương pháp nào đó để giảm bớt áp lực.
Có một phương pháp, rất tiện, rất nhanh, chỉ có điều hơi tốn giấy. Nhưng ít nhất vào giây phút đó, anh có thể thoải mái, không cần nghĩ cách làm hài lòng bất kỳ ai.
Mãi cho đến một ngày, đeo tai nghe nhạc, nằm trong phòng mà quên khóa cửa, Lý Lăng Bạch bất ngờ mở cửa ra. Tiếng nhạc ong ong bên tai anh, cả người anh căng lên, lục phủ ngũ tạng như bị người ta xiên vào, bất động không dám nhúc nhích. Anh như một dây cung bị căng lên, chỉ hy vọng Lý Lăng Bạch không nói những lời quá khó nghe. Mà Lý Lăng Bạch đứng trước cửa hồi lâu, nhìn có hơi bối rối, vẻ mặt chán ghét cực điểm, như thể nhìn thấy một góc thối nát nhất trên thế giới vậy, tỏa ra mùi hôi khiên người khác muốn nôn mửa, bà ta bịt mũi lại, nhịn không được giương giọng mắng: "Sao mày có thể ghê tởm đến thế!"
Lúc đó Lý Cận Dữ chỉ mới 16 tuổi. Con trai tuổi 16, cởi quần ra mặc quần vào nhìn đều sạch sẽ, trong sáng, là thiếu niên tuy có những lúc cọc cằn liều lĩnh nhưng trong mình ôm ấp niềm tin mạnh mẽ.
Nhưng anh không như thế, anh cảm thấy cả người mình thật thối nát, không có nơi nào trên người là sạch sẽ. Thậm chí là nát từ ngoài da rồi lan vào tận trong sâu cơ thể, đâm rễ trong lòng.
Từ đó về sau, mỗi lần làm chuyện đó anh đều nghĩ đến lời nói của Lý Lăng Bạch. Làm xong anh luôn phải nôn một trận. Bác sỹ nói trong quá trình dậy thì, cha mẹ anh không đưa ra những hướng dẫn chính xác, thậm chí là vì tư tưởng bảo thủ mà bóp chết con cái mình, dẫn đến sản sinh trạng thái sinh lý không bình thường, khó chịu, nôn mửa.
Diệp Mông vừa xót xa vừa kinh ngạc, nhất thời không biết nói gì, đợi đến khi hoàn hồn, kìm ném hồi lâu mới nói: "Bảo bối, hau là chúng ta mở video rồi....."
"Không cần." Lý Cận Dữ đứng dậy, bất ngờ rời khỏi màn hình, giọng nói vẫn truyền đến: "Anh không sao, chỉ sợ em nghĩ ngợi lung tung, em có từng hẹn hò với mấy người anh cũng không sao, không liên quan đến em."
Diệp Mông ý vị thâm sâu nói: "Thật à? Thật sự không sao à?"
Anh vẫn chưa quay lại màn hình, hình như đang sấy tóc, tiếng máy sấy vang lên, anh sấy qua loa vài cái rồi lại cất máy sấy xuống bàn, quay lại màn hình: "Đúng vậy, em còn cái gì chưa khai à?"
"Được rồi, vậy em nói thật đây. Anh đừng giận nhé."
"Ừm, anh không giận." Nhưng giọng thì rõ ràng lạnh lùng hẳn đi.
Diệp Mông bật cười: "Không giận mới lạ, em nghe ra cái giọng đó của anh rồi, có cảm giác như thể em vừa về là anh sẽ đánh em một trận tơi bời."
"Em cứ về đã rồi tính."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!