Chương 4: (Vô Đề)

Lý Cận Dữ và Giang Lộ Chi chỉ mới gặp nhau hai lần. Lần đầu là qua người giới thiệu, chỉ ngồi ở quán cà phê trong thời gian ngắn, mới hai ba câu đã thấy không có cảm giác gì. Giang Lộ Chi cứ nói gì mà phải ở Bắc Kinh phấn đấu, thử sức, trong lời nói lộ vẻ say mê với thành thị. Mà một người từ lâu đã có đủ mọi thứ như anh sớm đã không mặn mà gì với cái thành phố này.

Hai người không hợp nhau nên cuộc hẹn cũng kết thúc chóng vánh, Giang Lộ Chi tỏ rõ vẻ khinh thường anh, đến wechat của anh cũng xóa luôn. Lý Cận Dữ vốn không hề biết, cho đến tối hôm đó bà nội cầm máy anh, không biết là vô tình hay cố ý mà gửi một cái icon cho Giang Lộ Chi khiến anh cũng không kịp ngăn, bỗng màn hình hiện lên "không thể gửi tin nhắn cho đối phương". Lúc đó anh mới biết mình đã bị huỷ kết bạn.

Có điều, Lý Cận Dữ xưa nay không có thói quen huỷ kết bạn với người khác, cũng không xóa tin nhắn bao giờ.

Ai ngờ, một tuần sau đó, Giang Lộ Chi lại chủ động add lại wechat của anh, còn vội vã quay về từ Bắc Kinh, hỏi thẳng anh rằng có đồng ý kết hôn với cô ta không.

Đến yêu đương Lý Cận Dữ còn cảm thấy rất miễn cưỡng, nói gì đến kết hôn? Cho nên anh lập tức từ chối.

Giang Lộ Chi tức tối, người này đã không có tiền, không quyền không thế, còn làm ra vẻ thanh cao. Cho nên rất không phục hỏi lại anh: "Tại sao? Chả lẽ ở cái trấn rách nát này, cậu còn tìm được người có điều kiện tốt hơn tôi?"

Lúc đó hai người đứng ở bên hồ, trên đỉnh đầu là bầu trời sao rộng lớn, như bao phủ lấy cả hai. Phía sau là mặt hồ gợn sóng êm đềm, bên tai còn nghe văng vẳng tiếng ếch kêu. Giang Lộ Chi không thể tin được, cái trấn nhỏ nghèo nàn đến Mcdonald còn không có, mà tên này còn dám đi từ chối một bông hoa cao quý như cô.

Lý Cận Dữ lười biếng tựa vào cửa xe ô tô của Giang Lộ Chi, miệng còn đang ngậm kẹo sữa, biểu cảm lãnh đạm, như đang cố biến bản thân thành trai đểu: "Yêu đương thì còn được, kết hôn thì thôi đi. Tôi sẽ không đến Bắc Kinh, cô lại không muốn ở lại đây, hai chúng ta cưới nhau xong chẳng lẽ lại sống hai người hai nơi? Cô không sợ tôi ngoại tình thì tôi cũng sợ bản thân quản không được chính mình.

Dù gì tôi cũng rất không có đạo đức."

Ngoại hình của Lý Cận Dữ cũng thuộc dạng đẹp trai hiếm có khó tìm. Khí chất cũng rất đặc biệt, rõ ràng xưa nay chưa hề có bạn gái nhưng đôi mắt lại toát lên vẻ tinh tế lẫn đa tình, giống như một tay sát gái sành sỏi. Khiến cô dường như cảm thấy trong mắt chàng trai này có móc câu vậy.

Giang Lộ Chi làm việc gì cũng rất cứng nhắc, đã bỏ ra công sức thì bắt buộc phải nhận lại hồi đáp, chuyện tình cảm cũng như thế, dù sao chuyến  về lần này, cô ta quyết không chịu quay lại Bắc Kinh tay không. 

"Cậu biết một giờ của tôi là bao nhiêu tiền không?"

Lúc đó Lý Cận Dữ rất muốn đáp, "Chả lẽ là tôi gọi cô tới chắc?". Nhưng cuối cùng anh không nói gì, chỉ dựa vào xe, tò mò nhìn cô đến mấy giây, không biết đang nghĩ gì.

Giang Lộ Chi không hiểu anh dựa vào đâu mà kiêu ngạo như thế, người không biết lại còn tưởng anh là thiếu gia nhà giàu không chừng. 

Giang Lộ Chi nói: "Chắc cậu cũng không muốn bà nội cứ đi tìm đối tượng xem mắt mãi cho mình nhỉ, người già khó mà chờ đợi được, chúng ta cứ thử xem sao, không hợp thì bàn tiếp."

Cuối cùng, anh đồng ý: "Được."Tính ra thì, Giang Lộ Chi lớn hơn Lý Cận Dữ hai tuổi, cũng xinh đẹp, nhưng không phải là chị gái đầu tiên theo đuổi cậu. Nếu đổi lại là trước đây, Lý Cận Dữ sẽ không chấp nhận mối tình chị em kiểu này.

Nhờ phúc của mẹ mà cậu bẩm sinh rất sợ những người phụ nữ lớn tuổi hơn mình. Trừ bà nội ra. Mà cũng nhờ bà nội anh mới trở thành cao thủ dỗ dành người già.

Sau khi hai người thiết lập mối quan hệ xong, Giang Lộ Chi lập tức trở về Bắc Kinh. Từ đó, trừ việc lâu lâu có gọi điện ra thì cũng không về lại trấn lần nào nữa, sao vừa chớp mắt, anh đã trở thành người thứ ba rồi?

Cho nên chuyện này Lý Cận Dữ quả thật không biết. Nếu không phải bà nội cứ một mực ép thì cậu cũng không muốn tìm bạn gái làm gì. Xưa nay không tìm, sau này cũng không có ý định tìm. Dù là rất nhiều năm về trước, bác sĩ tâm lý từng khuyên cậu, cứ thử yêu đương một lần xem, cải thiện quan hệ giữa người với người cũng là một cách để bệnh tình thuyên giảm.

Có tác dụng gì chứ?

Ít nhất bây giờ cậu sống cũng rất ổn, chỉ cần không phải nhìn thấy người mẹ theo chủ nghĩa hoàn hảo đến mức biến thái kia, cậu đã thấy cuộc đời mình tốt hơn ngày xưa rất nhiều rồi. Dù rằng trong mắt nhiều người, bây giờ cậu chỉ là tên cặn bã một ngày làm ba bốn công việc mà thôi.Bầu trời đêm cao vời vợi, ánh sao lúc tỏ lúc mờ, sương mù vờn quanh đỉnh núi xa xa.

Sau khi Diệp Mông rời đi, Lý Cận Dữ nộp viện phí xong, ngồi trên tảng đá ngoài hiên bệnh viện, ngẩng đầu nhìn cảnh đêm, tiện tay bóc một viên kẹo đường, vừa ngồi ngẩn ngơ vừa cảm khái làm một tên cặn bã không tim không phổi cũng thật tốt.

Lúc này, bên cạnh bỗng vang lên tiếng gọi: "Anh."

Lý Cận Dữ cảm giác góc áo mình bị giữ lấy, anh nhíu mày quét mắt sang, là một cô nhóc gầy nhỏ con, cao không đến đùi anh, răng thì cái sâu cái không, bô bô hỏi anh còn kẹo đường nữa không.

Hôm nay cũng thần kỳ thật đấy, cua, kẹo đường.... anh là ông già Noel chắc? Đã đủ chưa vậy?

"Răng đã rụng hết rồi, còn muốn ăn kẹo, mẹ em không đánh em hả?" Anh cong môi lên, xấu xa hỏi.

Cô bé ngây người, không ngờ anh trai đẹp thế này mà nói chuyện ác ôn quá vậy, há miệng sắp khóc.

"Đoán đi, đoán trúng thì cho em."

Lý Cận Dữ xoay người, hai tay đút vào túi quần rồi lại đưa ra trước mặt cho cô bé đoán.

Cô bé rất lanh trí, vừa nhìn qua đã hùng hồn nói: "Lừa gạt, chắc chắn cả hai tay đều không có, lúc nãy em thấy rõ ràng anh lấy kẹo từ túi áo."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!