Chương 38: (Vô Đề)

Diệp Mông vốn muốn nhắn cho anh một tin báo mình vừa xuống máy bay, nhưng nhìn đồng hồ đã 3 giờ sáng, sợ đánh thức anh, do dự trong chốc lát. Thai Minh Tiêu đã đánh xe đến, hạ kính xuống nói với cô: "Lên đi, tôi đưa cô về."

Bánh xe lăn nhẹ trên đường, Diệp Mông ngồi trong xe ngắm nhìn cảnh đêm phồn hoa, quyết định sáng sớm mai sẽ gọi cho anh.

Thai Minh Tiêu chỉnh nhỏ radio, quay đầu hỏi cô: "Sao tôi cứ thấy lần này cô quay về đã thay đổi rất nhiều."

Diệp Mông thu hồi ánh mắt, bất giác đáp: "Có sao?"

"Có." Thai Minh Tiêu gật gật đầu, thành thật nói ra hoài nghi trong lòng: "Sao bỗng dưng lại đi kết hôn vậy?"

Giữa Diệp Mông và Thai Minh Tiêu cũng xem như là không giấu gì nhau, cô thuật lại mọi chuyện một cách đơn giản. 

"Câu Khải tới tìm tôi, bị anh ấy nhìn thấy, sau đó anh ấy biết tôi sắp quay về Bắc Kinh, không có cảm giác an toàn nên ầm ĩ đòi chia tay, tôi không muốn chia tay, hỏi anh ấy có bằng lòng cược với tôi một ván không. Sau đó..... liền đi lĩnh giấy chứng nhận kết hôn."

Thai Minh Tiêu cũng không ngạc nhiên, như thể chuyện cô làm "cũng  đúng, kiểu phụ nữ một khi đã đụng tới công việc là bận đến không quan tâm bất kỳ ai như cô, sợ là người ta bị cô lạnh nhạt hai ba hôm, về nhà đã thấy anh ta có con với người khác rồi." Thai Minh Tiêu từng thấy bộ dáng hô mưa gọi gió trước mặt khách hàng của Diệp Mông nhiều đến nỗi không tưởng tượng ra được lúc cô hẹn hò, yêu đương sẽ như thế nào.

Anh bẻ lái, lại hỏi một câu: "Xem ra người đàn ông này có ảnh hưởng rất lớn đến cô đấy, quen nhau thế nào?"

"Quen trong bệnh viện."

Thai Minh Tiêu chau mày: "Thiên sứ áo trắng à?"

Diệp Mông bật cười, thần bí đáp: "Thiên sứ áo đen."

Thai Minh Tiêu nhìn vẻ mặt hiếm có của cô, cũng cười theo, nửa đùa nửa thật: "Không biết còn tưởng cô lấy Diêm Vương ấy chứ."

"Cũng gần như là thế, dù sao cũng là một vị tiểu Diêm Vương không để người ta bớt lo chút nào." Diệp Mông bất lực thở dài một hơi.

"Được rồi, nhìn cô rõ ràng là rất thích," Thai Minh Tiêu vừa nhìn đã hiểu, cười mắng cô rõ ràng nhặt được hàng cực phẩm còn khoe mẽ: "Lần sau dẫn đến gặp mặt nhé, ít nhất cũng để người anh em của tôi biết rốt cuộc thua người đó ở đâu?"

"Ừm, nói sau đi, chưa chắc anh ấy đã chịu."

"Sao lại không chịu, cô cứ dẫn anh ta đến, tôi phụ trách làm cầu nối cho anh ta hiểu văn hóa tiềm tàng của Bắc Kinh, chắc chắn anh ta sẽ muốn ở lại đây." Thai Minh Tiêu vỗ ngực đảm bảo.

Diệp Mông cười cười không nói.

Diệp Mông tắm rửa xong đã là 4 giờ sáng. Chân trời đã bắt đầu ửng đỏ, mờ mờ tối, dưới lầu đã có người dậy sớm, lách cách làm bữa sáng. Cô sợ đánh thức Lý Cận Dữ, trước khi ngủ chỉ đăng một dòng trạng thái lên wechat.

[Mông: Vừa mới xuống máy bay, bài hát rất hay, ngủ ngon.]

Lý Cận Dữ cả đêm ngủ không ngon, dường như cứ hai ba tiếng là lại bật dậy. Mãi cho đến 6 giờ, mở mắt ra một lần nữa, mới lướt wechat thấy dòng trạng thái của Diệp Mông.

Sau đó anh hoàn toàn không ngủ lại được nữa, tức giận kéo Bình An đang ngủ ngon trong vườn ra ngoài đi dạo. Bình An tối qua phát huy hơn bình thường, làm đến ba vòng khiến giờ chân vẫn còn nhũn, đi đường xiêu xiêu vẹo vẹo, vẻ mặt khó chịu bị anh dắt đi.

Giang Nam vào sáng sớm 6 giờ, mặt trời đã hơi sáng, sương mù lượn lờ. Mặt sông yên tĩnh cũng phủ một lớp sương mù, phản chiếu sông núi bốn phía xanh mướt, nhìn không quá rõ nhưng lại như một bức tranh thủy mặc. Đầu đường cuối ngõ đã xôn xao mở quán ăn sáng, đậu nành bánh gối, bánh kẹp, bánh nếp viên.... tiếng nói chuyện, tiếng rao hàng, bao trùm khắp trấn nhỏ.

Lý Cận Dữ mặc một bộ thể thao màu đen dài tới chân, đầu còn đội mũ tai bèo màu đen, ngồi trên ghế đá bên hồ. Thực ra anh đã quen ngủ nude, bên trong không mặc gì, lúc ra cửa chỉ vơ đại chiếc áo khoác kéo lên cao hết nấc rồi mang giày vào, lộ xương quai xanh gầy gầy, ngoại trừ chiếc áo khoác ngoài thì nhìn kiểu gì cũng thấy được.

Anh bẻ một nửa chiếc bánh vừa mua cho Bình An: "Ăn đi, hôm nay tao quyết định tuyệt thực, nên đây chính là bữa ăn cuối cùng của mày."

Bình An vốn đang quỳ rạp trên đất, híp híp mắt, nghe vậy lập tức nhảy dựng lên, thận trọng nhìn anh.

Đầu Bình An hiện ra một dấu hỏi lớn: Anh? Không đến mức đó chứ?

"Tao cảm thấy," Lý Cận Dữ nhìn cây liễu bên hồ, cứng cáp mạnh mẽ, như thiếu niên đĩnh đạc đón gió: "Tao bị vào tròng rồi, tao bị lừa rồi, tao bị gạt rồi."

Bình An căm giận, nức nở theo: Đợi chị ta về, em cắn chị ta giúp anh!

Lý Cận Dữ như đọc được ánh mắt của Bình An, anh cười dựa ra phía sau, tìm một tư thế ngồi thoải mái, vuốt ve cằm nó, không hề có lương tâm nói: "Cắn chết luôn đi, không được xót một chút nào."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!