Chương 37: (Vô Đề)

Những chị em đọc được bình luận kia của Lý Cận Dữ thì trong lòng không khỏi có chút chua xót, nam thần đang theo đuổi Diệp Mông sao? Cảm giác này giống như  chàng trai chúng ta theo đuổi năm ấy hoặc từng từ chối chúng ta năm ấy, chàng trai đối với ai cũng lạnh lùng ảm đạm ấy, nay đã bắt đầu biết yêu rồi. Trong lòng ai nấy cũng có chút chua chát lẫn tôn trọng.

Bọn họ còn không hiểu Diệp Mông chắc, thấy sắc là nổi ý, chưa cự tuyệt ai bao giờ. Hờ hờ, cười nhạt cười nhạt.

Diệp Mông chưa kịp trả lời lại, điện thoại đã điên cuồng reo lên, cô nhấn nút nghe, tiếp tục đánh răng, là Thai Minh Tiêu, bình tĩnh nói: "Có một tin không tốt."

Diệp Mông hơi dừng một chút rồi hỏi thẳng: "Là tin gì?"

Thai Minh Tiêu im lặng chốc lát mới nói: "Cái người Singapore gốc Hoa đó hủy cuộc hẹn với chúng ta."

Đầu óc Diệp Mông ngưng trệ trong nháy mắt, rồi bình tĩnh lại, đánh răng sạch sẽ, thấp giọng hỏi: "Lý do?"

"Nói là cần về Singapore  gấp." 

"Chuyến bay mấy giờ?" Diệp Mông cúi đầu nhìn đồng hồ, mặt không biến sắc, vừa nghe điện thoại vừa đi vào phòng thay một bộ đồ vest: "Từ khách sạn đến sân bay còn một tiếng, tôi có thể nói chuyện với ông ta trên xe, cho tôi một tiếng là được."

"Thôi khỏi." Thai Minh Tiêu hình như đang hút thuốc, thở ra một hơi nói: "3 giờ sáng ông ta đã trả phòng, đi rất vội. Cô đến công ty rồi nói."

Diệp Mông tiến vào tòa nhà, thấy được người bảo vệ quen thuộc và dòng người đi vào thang máy, cảm giác hít thở không thông. Cô đứng ở dọc hành lang cầu thang, hút rất nhiều thuốc, cảm xúc vơi bớt đi mới bấm nút thang máy. Nghênh đón cô là những khuôn mặt quen thuộc, vẫn nụ cười nhiệt tình như xưa, còn cúi đầu chào cô, gọi cô bằng chức danh cũ.

"Chào sếp Mông."

"Chào sếp Diệp."

"Chị Mông Mông, ăn sáng chưa? Gần đây McDonald"s mới ra món burger mới, em đặt cho chị một phần luôn nhé?"

Gì thì không biết, nhưng dường như mọi người đều rất hoan nghênh sự có mặt của cô. Biết hôm nay cô đến, còn đứng chen chúc ngay cửa, có cả những gương mặt thân quen lẫn xa lạ, ai nấy cũng nhiệt liệt chào đón cô. Mặc dù có cả chân tình chen lẫn giả dối thì thế giới của người trưởng thành mà, quan hệ giữa sếp và nhân viên không thể cứ nói tốt là tốt được.

Có điều về khoản này không ai sánh bằng Diệp Mông. Ai chào cô cũng đáp lại, không chừa một ai, kể cả với người mới cô cũng rất tự nhiên mở lời trước: "Chiếc dây chuyền này đẹp quá, add wechat rồi lát gửi link mua cho tôi với nhé."

Cô gái kia đương nhiên không lão luyện được như cô, mặt đỏ lên trông thấy: "Dạ, vâng vâng."

Đợi cô đi rồi, cô gái kia vẫn chưa hoàn hồn lại, run rẩy hỏi một câu: "Đó..... là Diệp Mông sao?"

Cô gái xinh đẹp Tiểu Khương này vừa mới đến công ty được hơn ba tháng, bình thường hay nghe đồng nghiệp nhắc đến vài cái tên, một là người được chính sếp tổng Câu Khải huấn luyện cách xem đồ cổ từ nhỏ, cho nên nắm vững chuyên ngành hơn ai hết. Mà con người Thai Minh Tiêu không những giỏi chuyên ngành mà còn nắm giữ nhiều thứ khác trong tay, bao gồm cả hóng hớt. Anh ta nho nhã, lễ độ, khiêm tốn, hòa đồng, giờ nghỉ ngơi còn có thể ngồi bên bàn trà tám chuyện với mấy em gái trong công ty như thường.

Kế đến là Diệp Mông, Diệp Mông là cánh tay đắc lực của Thai Minh Tiêu, thích trêu ghẹo người trẻ tuổi, nhưng lúc làm việc thì nghiêm túc, tỉ mỉ vô cùng, công tư phân minh. 

Câu Khải thì rõ lạnh lùng, chưa bao giờ thân thiết với nhân viên. Từ xưa đến nay Câu Khải phụ trách chuyên ngành, hai người họ phụ trách quan hệ khách hàng, và cả quan hệ với nhân viên. Câu Khải cao cao tại thượng, trời sinh hơn người nên không giỏi nói chuyện với những nhân viên nhỏ  vừa mới vào làm có tâm hồn dễ bị tổn thương.

Cho nên, Diệp Mông và Thai Minh Tiêu chính là chiếc cầu kết nối giữa họ và Câu Khải, cả hai ngày qua ngày người hát người phụ họa, nói chuyện với Câu Khải. Mỗi ngày nhìn ba người họ nói chuyện, khuôn mặt đặc sắc như diễn tuồng khiến tâm trạng công ty bên cạnh như lửa đốt, muốn nhảy qua bên này để xem kịch. Hai người họ kết hợp lại kiểu gì cũng mang về một số chính sách phúc lợi cho nhân viên, ví dụ như nhân viên nữ đến kỳ thì có thể xin nghỉ.

Bọn họ cũng xem như là một trong những nhóm được hưởng chính sách này đầu tiên.

Còn có một lần, nhân viên tăng ca nên buộc phải dẫn mèo đến công ty, mèo không cẩn thận nhảy từ tầng làm việc của công ty xuống, hai mươi sáu tầng lầu, chết ngay tại chỗ. Diệp Mông và Thai Minh Tiêu mang ra từ phòng Câu Khải một khoản kinh phí nhỏ, góp vào chi tiêu mỗi tháng của  nhân viên, ví dụ như vật nuôi chết có thể dùng số tiền này để chôn cất, còn có thể làm cho nó một cái lễ truy điệu.

Nếu tháng đó không có chuyện gì xảy ra thì cuối tháng sẽ cùng nhau tụ tập, dù sao khoản này cũng là moi từ tiền riêng của Câu Khải.

Lúc đó, cả công ty tràn ngập tiếng hoan hô, tiếng cười đùa. Nhưng từ sau khi Diệp Mông đi, không khí công ty cũng thay đổi hẳn.

"May mà cái người mới bên phía đối tác nghỉ việc, Diệp Mông cũng quay lại rồi." Một đồng nghiệp lâu năm vui mừng nói với Tiểu Khương: "Sau này cô sẽ biết, không phải chỉ vì cô ấy và sếp Thai đối xử tốt với chúng ta mà chúng ta thích họ, mà là có những lúc, thực sự thích cái thái độ làm việc, đối nhân xử thế, hiểu cách xử lý nhu cầu của bản thân, khiêm tốn, thẳng thắn, chân thành, nhiệt tình.

Muốn trở thành người giống họ, cũng làm không nổi, cho nên hy vọng có thể được nhìn họ như một niềm cảm hứng để kích thích sự nỗ lực trong phạm vi của chính mình."

Tiểu Khương: "Chị thích sếp Thai ạ?"

"Há!" Đồng nghiệp lâu năm hừ một tiếng, vội vàng chấm dứt chủ đề khiến người ta thất vọng này.

Ba người ngồi họp trong phòng Câu Khải. Diệp Mông và Thai Minh Tiêu ngồi song song trước mặt Câu Khải, cách một cái bàn làm việc to. Thai Minh Tiêu chán nản  nhìn quả địa cầu trước mặt: "Cho nên là, tối qua ông ta nhắn cho anh một tin rồi vội vã dẫn theo thư ký về Sing?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!