Tiểu súc sinh này.
"Đây là lời nói của người có tính lãnh đạm?" Diệp Mông quỳ trên người anh, chống cả người nhìn xuống, một tay miết lấy cằm anh, hung dữ giáo huấn: "Có phải là em chiều anh quá rồi không? Hửm? Dám đưa ra yêu cầu đó với em?"
Lý Cận Dữ bị cô khóa dưới thân mình, một tay chống đầu, một tay vẫn thong thả mở dây quần thể thao, chau mày lại, xấu xa đến lạ: "Không được?"
Tuyệt đối không được. Không cho anh một cái tát là đã thương anh lắm rồi. Dù có là Lý Cận Dữ đi nữa, cũng không được. Đừng nói là Diệp Mông vốn rất ghét loại chuyện này, càng đừng nói là cái này để dỗ dành đàn ông, cô có đến mức đó đâu.
Hoàng hôn dần buông xuống, bao trùm trấn nhỏ yên tĩnh. Ánh hoàng hôn trầm lắng, không biết có phải vì cô sắp rời đi hay không mà bầu trời càng về đêm càng mênh mông, rộng lớn hơn.
Lý Cận Dữ nhìn cô một lúc, lấy cánh tay vẫn chống sau đầu ra vòng sau cổ cô, ép cô xuống sát mình, ánh mắt phiền muộn như kiểm tra khắp cơ thể cô, ngữ khí bỗng trở nên nhõng nhẽo: "Em không yêu anh à, chị."
Diệp Mông bỗng dưng tự hỏi, sao mình lại câu về một tiểu yêu tinh thế này.
Cô quỳ sát xuống người anh, ngây ra trong chốc lát rồi nhẹ nhàng vỗ vỗ hai má anh, nhẫn nại khuyên: "Tỉnh lại đi cưng à, từ lúc chúng ta quen nhau đến lúc kết hôn không đến ba tháng, kiểu này cũng coi như là kết hôn nhanh như chớp rồi. Em đương nhiên thích anh, bằng lòng dỗ dành anh, cưng chiều anh, nhưng anh nói yêu, thì có hơi xa. Em thấy, trong cuộc sống hiện thực, đa số các cuộc hôn nhân đều không xây dựng trên tình yêu. Có thể là vì hợp, cũng có thể là vì đặt cược tương lai.
Chỉ có rất ít người, may mắn lắm mới lấy được nhau vì tình yêu thôi."
"Thế chúng ta là gì?" Anh thấp giọng hỏi.
"Đặt cược." Cô bình tĩnh nhìn anh, nói: "Em không cam tâm cứ vậy chia tay anh, em bằng lòng dùng hôn nhân để cược với anh một ván. Anh không phải cũng đang cược rằng em không nỡ chia tay với anh nên mới mang chia tay ra ép em đó sao?"
Lý Cận Dữ lẳng lặng nhìn cô: "Anh không có."
Diệp Mông nhẹ đưa khuỷu tay về đặt nơi hông, một tay xoay qua xoay lại cằm anh, nhịn không được đùa anh, chiếm lại thế thượng phong: "Thế tức là anh thật sự muốn chia tay với em rồi?"
Lý Cận Dữ thản nhiên né khỏi bàn tay cô, khó chịu nói: "Anh cảm thấy mình bị em gạt rồi."
"Tại sao?" Diệp Mông ngừng lại, nghiêm túc chống hông nhìn anh.
"Không biết," anh thản nhiên nghiêng đầu, nhìn ra bầu trời hoàng hôn mênh mông bên ngoài cửa sổ: "Anh chỉ biết, em không yêu anh như lời em nói."
Nhưng dường như anh lại thích em hơn là anh tưởng.
Diệp Mông vùi đầu trong lồng ngực mát lạnh của anh, hít hà một cười, bật cười ra tiếng: "Oài, có ai từng nói anh là tên ngốc ngọt ngào chưa?"
Lý Cận Dữ: "....................."
Diệp Mông cúi đầu hôn anh "Trò chơi còn chưa bắt đầu mà, sao anh biết được là ai thắng ai thua?"
Lý Cận Dữ bị ép nhận lấy nụ hôn của cô, tay anh đặt lên eo cô hung dữ nhéo một cái, Diệp Mông bị đau, lập tức cắn anh. Lý Cận Dữ chơi không nổi cô, chau mày nói: "Nhẹ thôi."
Diệp Mông thích bộ dạng nhõng nhẽo mà kiêu ngạo lúc này của anh, không hay biết từ lúc nào lại càng mạnh mẽ hơn. Lý Cận Dữ chỉ có thể hung dữ bấu vào eo cô cho hả giận, hai người cứ như đang thi đấu, không ai chịu thua ai, bổ nhào lên người nhau giành thế thắng, như hai con sư tử đói lâu ngày chưa được ăn, tung ra đủ thứ đòn để liều chết bảo vệ lãnh địa của mình, vừa mang khát vọng xưng vương với con còn lại.
Không biết cuối cùng là ai chịu thua trước, không khí cũng dịu hẳn đi, chỉ còn âm thanh hôn nhau khiến người nghe phải đỏ mặt. Không ngờ, tiếng cửa phòng lách cách, có người bên ngoài đang mở vào, còn có tiếng cô út vang lên: "Mông, cháu và Lý Cận Dữ xuống dưới ăn cơm đã...."
Như một cái bao căng phồng bị người khác lấy kim đâm một cái, ánh hoàng hôn soi vào trong phòng, chiếu lên hai người lúc này đang cuốn lấy nhau như quả cầu lập tức tách ra, Diệp Mông chống eo, im lặng đứng bên tường, Lý Cận Dữ ngồi trên giường, cúi đầu sờ sờ mũi.......
Bà cụ càng nhìn càng thấy hài lòng với Lý Cận Dữ, ngũ quan anh tuấn đúng tiêu chuẩn, cứ như một người đàn ông bước ra từ TV vậy, còn đẹp trai hơn cả ngôi sao điện ảnh. Nhất là cầu mắt to tròn, trong sáng như mèo con, khiến ai nhìn cũng thấy thương. Không giống như Diệp Mông nhà bà, tròng mắt đen như hạt ngọc, nhìn thì thông minh lanh lợi nhưng đúng ra là ưa gây sự khiến người ta phiền não.
Hơn nữa, Lý Cận Dữ nhìn rất có giáo dục, có văn hóa, người như thế rất hiếm gặp, ngồi ra ngồi, đứng ra đứng, không ưỡn ẹo, không co quắp, nhìn ôn tồn, bình tĩnh, luôn giữ vẻ bình thản ngay cả khi gắp thức ăn.
Bà cụ rất không nỡ làm tổn thương đứa trẻ hiểu chuyện thế này, còn lo lắng gắp thức ăn cho anh, lại để ý phát hiện anh không ăn cay, liền kêu cô hai cất mấy món cay trên bàn đi, bày lại một bàn toàn những món anh có thể ăn.
Diệp Mông bỗng cảm thấy, Lý Cận Dữ quá biết làm bộ làm tịch rồi, nhất là kiểu giả bộ ngoan ngoãn trước mặt người lớn, làm như mình đáng thương lắm. Còn ngồi rất ngay ngắn, bình thường không bao giờ thấy cái tướng ngồi này của anh, toàn lười biếng thả lỏng ra sau ghế. Cô một lần nữa cảm nhận sâu sắc rằng mình thật sự đã mang về một tiểu yêu tinh.
Trên đường đến sân bay trong thành phố, trời đổ mưa.
Nước mưa không ngừng rơi trên cửa kính, như những hạt thủy tinh đáp xuống, rồi tích tụ lại thành nước sông. Diệp Mông ngồi trong xe, nhìn bầu trời mờ mịt mưa bụi, như một tấm lưới khổng lồ bao trùm hết tất cả mọi người. Điện thoại đang im lặng bỗng rung lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!