Chương 32: (Vô Đề)

Câu Khải cảm thấy cái trấn nhỏ này thật tồi tàn, nắm tay vào đâu cũng thấy bẩn, trước cửa còn có mấy chiếc thuyền cũ nát. Cả trấn bốn bề đều là núi, sương mờ như tiên nữ khoác trên mình chiếc áo trắng điểm xuyết màu xanh lá lượn lờ vây quanh đỉnh núi, nhìn như bức tranh thủy mặc yên ả. Ven đường là những sạp hàng sáng sủa, con phố cũng sạch sẽ, xe hai bên đường cũng rất ít, con ngõ nhỏ tràn ngập tiếng rao hàng, tiếng nói chuyện lao xao, có cảm giác cũng náo nhiệt giống Bắc Kinh, nhưng lại không ồn ào và xa hoa đến thế.

"Nơi này đúng là chỉ thích hợp để dưỡng lão." Sau khi gặp Diệp Mông, Câu Khải phát biểu một câu từ tận đáy lòng.

Từ sau khi Diệp Mông nghỉ việc, đã nửa năm rồi hai người chưa gặp nhau. Câu Khải vẫn như cũ, vẫn bộ dáng thiếu gia giàu có không có gì ngoài tiền, trang phục trên người đều là các nhãn hàng nổi tiếng, cũng phải đến mấy vạn tệ. Anh ta ngồi ngay ngắn trong quán cà phê, nhìn không ăn nhập gì với nơi này. Câu Khải vừa phủi phủi bụi trên áo vest, vừa nửa đùa nửa thật nói với cô: "Mấy tháng không gặp, cô già đi đấy."

Diệp Mông lơ đễnh dựa vào chiếc ghế đối diện anh ta, nhấp một ngụm Blue Mountain, đúng là vẫn khó uống như xưa: "Cho nên? Tôi xin nghỉ nửa ngày phép, chỉ để ngồi đây nghe anh nói tôi già rồi?"

Câu Khải im lặng cười, lấy ra từ trong túi một chiếc khăn tay màu xám anh ta thường vẫn dùng nhiều năm nay, vừa nhẹ nhàng lau ly cà phê trước mặt mình, vừa chậm rãi nói: "Cái bộ dạng gấp gáp nôn nóng này của cô, lúc nào mới thay đổi được đây?"

Trên con đường vắng tanh có người bán Mochi, là loại 20 cái 1 tệ. Vừa đẩy chiếc xe đẩy, lại vừa loa loa rao bán. Giữa tiếng ồn ào ngoài kia, Diệp Mông nhìn anh ta, nở nụ cười vô cùng thân thiện: "Anh biết đấy, tôi sắp hết kiên nhẫn rồi."

Câu Khải đã quá quen, nhìn cô đúng là sắp không nhịn được nữa rồi, anh ta mới cởi áo khoác ngoài ra, vắt lên thành ghế, ngồi nghiêm chỉnh lại nói: "Được, tôi đến để nhận sai, xin lỗi cô, quay về với tôi có được không?"

"Hết rồi?" Diệp Mông chau mày.

Câu Khải hừ một tiếng, tiếp tục nói: "Tôi và phía Giang Lộ Chi đã chấm dứt hợp đồng rồi, còn đặc biệt đến đây mời cô về, đã hài lòng chưa? Công ty không thể không có cô, mấy cái cây mọng nước cô trồng cũng sắp chết rồi, ông chủ chợ Hoa Điểu nói không có cô, không thể để giá cũ cho chúng tôi nữa. Sau đó Tiểu Hà mua về mấy cây mọng nước khác, đều không khác gì bí ngô."

Diệp Mông không muốn phí lời với anh ta: "Tôi không về đâu, tôi có bạn trai rồi, sắp kết hôn."

"Gọi đến đây, tôi gặp với." Câu Khải thản nhiên cất chiếc khăn đi, nhấp một ngụm cà phê.

"Không cần, đừng có làm phiền anh ấy." 

Câu Khải ừ một tiếng, ánh mắt sâu xa: "Xem ra lại là một em trai, nhỏ hơn cô?"

"Ừ." Diệp Mông hết kiên nhẫn rồi, chau mày, không hề né tránh, nhìn thẳng vào anh ta nói: "Câu Khải, tôi thừa biết anh đang nghĩ cái gì. Lúc đầu anh mặc kệ để bọn họ cướp mất dự án tôi theo suốt hai năm nay, làm tôi mất đi quyền lực, không phải vì thấy tôi chỉ là một đứa sinh viên tốt nghiệp trường làng nhàng mà dám mơ hão mua được nhà ở Bắc Kinh, còn dám tranh tài nguyên với những nhân tài tốt nghiệp trường top nên muốn tôi tự nhận ra mình sai rồi sao.

Nếu không phải vì anh, tôi làm gì có ngày hôm nay? Tôi cật lực làm việc, anh lại kìm hãm tôi, anh sợ tôi tự lực cánh sinh. Anh muốn tôi ở bên cạnh anh, không cần làm gì cả, chỉ cần làm một con chó cúi đầu, nịnh nọt anh, anh cảm thấy như thế mới hợp với thân phận của một đứa tốt nghiệp trường tầm thường như tôi, không phải sao?"

Câu Khải rất ghét người hay lấp liếm, càng ghét qua lại với đám học lực thấp. Trường không lọt top đối với Câu Khải mà nói, đều có học lực thấp thê thảm, là những mầm non không xứng đáng nở hoa. Nhưng Diệp Mông lại là ngoại lệ với anh ta.

Anh ta rất thích vẻ lơ đễnh, lười biếng của cô, trí nhớ có kém một chút nhưng có đôi lúc, khi bạn nghĩ cô ấy phải xấu mặt, cô ấy lại phản đòn, khiến bạn kinh ngạc, bất ngờ, vui mừng. Anh ta cứ như vậy bị hấp dẫn bởi tính cách của cô, rất muốn biết, trong đầu cô rốt cuộc đang nghĩ cái gì.

Sau đó có lẽ anh ta đã chiều hư cô, chiều đến mức cô nghĩ mình có tư cách để trở thành người nỗ lực rồi sẽ công thành danh toại, không biết tự lượng sức mình mà đòi độc lập đứng vững ở Bắc Kinh. Chuyện này khiến anh ta cảm thấy, Diệp Mông giống đám nhà giàu mới nổi mà anh ta ghét. Vì tố chất của đám người đó quá kém, đôi lúc còn cho rằng may mắn chính là thực lực của bản thân mà lại không hề bỏ thì giờ đọc sách hay rèn luyện.

Mà bây giờ, những nhà giàu mới nổi kiểu đó quá nhiều, bọn họ còn dám cho rằng mình và những người có học thức, được giáo dục một cách khắc nghiệt từ nhỏ như Cố Khải hoàn toàn không khác nhau.

Câu Khải nói: "Nhưng cô và đám sinh viên trường tầm thường đó khác nhau ở chỗ, cô có tôi."

Diệp Mông bật cười: "Tôi sẽ không về đâu. Tôi đã hứa với bạn trai rồi, tôi sẽ ở lại đây cùng với anh ấy."

"Diệp Mông, cô sẽ hối hận."

"Tôi sẽ không."

Câu Khải cười, cất khăn tay vào túi, bất chợt chuyển đề tài: "Đã nhận được máy ảnh chưa."

Máy ảnh? Diệp Mông hoàn toàn quên mất chuyện này, phải ngồi ngẫm nghĩ lại, hình như hôm đó đã quên máy ảnh trên xe Phương Nhã Ân mất rồi: "Ừm."

"Cô chưa xem ảnh sao?"

Có gì hay mà xem chứ.

Ai mà ngờ, Câu Khải đã dự đoán được, nhìn cô, bất chợt nở nụ cười như đã nắm chắc phần thắng, nói vô cùng êm tai: "Năm trước, công ty nhận hai đơn hàng, một trong số đó là của nước ngoài, có một vị khách Hoa kiều ở Singapore hy vọng công ty của chúng ta có thể giúp anh ta bán đấu giá món đồ cổ trong nước. Tôi đã lưu ảnh vào trong máy, cô xem xong có lẽ sẽ thay đổi ý định."

Câu Khải kinh doanh bán đấu giá đồ cổ, nói cách khác, ba đời nhà anh ta đều làm về ngành này, sớm hơn nữa thì ông cố nội anh ta có lẽ là một người đi tìm đồ cổ. Có điều bây giờ đã mở rộng kinh doanh rồi, lĩnh vực nào anh ta cũng chen chân vào. Trừ ngành điện ảnh ra, anh ta không thích điện ảnh cho lắm.

Diệp Mông đã hết sạch kiên nhẫn: "Anh không nói, tôi vừa về đã đập nát cái máy đó rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!