Lý Cận Dữ hối hận rồi.
Ngay lúc Diệp Mông lấy đồ tắm rửa từ vali ra, một túi trang điểm cùng một túi trong suốt lộ rõ đồ nội y màu đen, hơn nữa còn bày ra từng góc trong phòng, bên cạnh đồ đạc của anh, Lý Cận Dữ liền hiểu ra, người phụ nữ này đã chuẩn bị sẵn từ trước để đến đây.
Đầu tóc của Lý Cận Dữ đã khô rồi, anh mặc một bộ đồ thoải mái ở nhà, trên cổ vẫn còn vắt khăn, có hơi cạn lời khi nhìn cô lấy ra 20 cây son môi bày trên kệ của bồn rửa mặt, bên cạnh dao cạo râu và đồ linh tinh của anh.
Anh đút tay vào túi, dựa vào thành cửa phòng WC, thành thật hỏi: "Một đêm cần nhiều son vậy sao?"
Diệp Mông thản nhiên, bảo anh chọn một cây.
Lý Cận Dữ rút một tay ra, trầm tư chốc lát rồi chỉ vào cây son nhìn có vẻ dài nhất, rẻ tiền nhất.
Diệp Mông gật gật đầu, sửa soạn lại đồ đạc xong mới bình tĩnh tô lên môi cây son mà Lý Cận Dữ chọn, là Armani, màu đỏ táo, tô xong có cảm giác môi đầy lên hẳn, ôm gọn lấy đôi môi kiều diễm như cánh hoa hồng của cô, khiến người ta không nhịn được muốn hôn lên, thử xem trên môi có vị ngọt hay không.
Diệp Mông chỉ kiễng chân hôn lên má anh, ghé vào bên tai anh thổi vào một hơi, thấp giọng hỏi: "Có đẹp không?"
Lý Cận Dữ nhận ra cô cũng nhiều trò thật, nhưng vẫn thành thật "ừ" một tiếng, sau đó đưa tay ôm lấy eo cô kéo vào lồng ngực mình, nghiêng đầu cúi xuống hôn cô. Diệp Mông đạt được ý nguyện, nhẹ nhàng tránh né, Lý Cận Dữ hơi ngây người, chỉ nghe cô nói đùa: "Ngày mai tô cây này đi làm được không?"
Lý Cận Dữ ngẩng đầu, dựa vào tường, hạ mắt xuống nhìn cô, cười nhạt: "Muốn đám em trai ở công ty chủ động xin wechat à?"
"Đúng thế, con người em xưa nay rất không thích thua," Diệp Mông vẫn ghé sát lồng ngực anh, trong mắt là sự tức giận, mặt mày già dặn nhưng lại sáng sủa động lòng người: "Nhất là thua bởi những em gái nhỏ còn chưa vắt sạch mũi."
Lý Cận Dữ không biết cô nói thật hay đùa, con người Diệp Mông quả thực rất thích chiếm thế thượng phong, dù cho ở chỗ làm không có em trai nào cô thích đi nữa, nhưng cảm giác từ một người được nâng như nâng trứng bây giờ bị lơ không ai hỏi han quả thật không dễ chịu chút nào. Huống hồ cô còn là chị gái 30, vô cùng mẫn cảm với tuổi tác.
Anh tỏ ý mình hiểu, bình thản "ồ" một tiếng rồi xoay người lê dép vào phòng, chuẩn bị tắt đèn đi ngủ...........
Diệp Mông ngược lại, không hề vội vàng muốn tiến vào mà ra ngoài hút một điếu thuốc để bình tĩnh. Cô đứng ở góc tường của khu vườn nhỏ, được bao phủ bởi ánh đèn đường mờ ảo. Lúc này Diệp Mông đang mặc bộ đồ rộng thùng thình chỉ vì Lý Cận Dữ chê đồ ngủ của cô quá mỏng, đưa một chiếc áo phông cùng quần dài của mình cho cô. Diệp Mông ngồi xổm hút thuốc, ngón tay dài thanh thoát kẹp điếu thuốc, đưa lên môi.
Cô lim dim mắt, ánh mắt mơ màng không có điểm nhìn, như thể đang im lặng đối mắt với chú chó vàng, nhưng chú chó biết, cô không nhìn nó. Nó biết, người phụ nữ nhìn thì thản nhiên, cao ngạo không để ý thế tục như cô thì nhìn cái gì cũng không quá nghiêm túc.
Diệp Mông hút thuốc, môi mỏng nhả khói lượn lờ. Cô nhẹ gạt tàn thuốc, ngẩng đầu thở hắt, như thấy trong làn khói đang hòa vào sương đêm kia, cô như một chú cá nhỏ, ngẩng đầu, mở miệng nhả từng làn khói vào bầu trời đêm rộng lớn tĩnh mịch, như đang muốn xóa bỏ điều gì đó, lại như đang chơi đùa cho vui mà thôi.
Cô bây giờ chỉ thấy hơi mơ hồ mà thôi. Cô từng yêu đương, từng hẹn hò nhiều rồi, nhưng chưa có lần nào cảm thấy không nắm chắc được gì như lần này. Mối tình này, nhìn thì giống như cô là người chiếm thế thượng phong, nhưng thực ra người đang dẫn dắt mọi thứ là Lý Cận Dữ. Đây là điều mà cô cảm thấy không thoải mái nhất trong mối tình này. Cô không thích nhất là bị người khác nắm giữ, mà đặc biệt là bị bạn trai nắm giữ.
Hôm nay tan làm, cô vốn muốn đến ký túc xá cùng đồng nghiệp nhưng cuối cùng vẫn quyết định lái xe về. Chỉ vì muốn được nhìn thấy anh một chút. Đây chính là tín hiệu không tốt đối với cô. Đáng sợ nhất là, Lý Cận Dữ luôn giữ trạng thái không nóng không lạnh để yêu đương với cô, khiến cô không khỏi tức giận và do dự. Cô nên dừng lại đúng lúc để không bị tổn thương, hay không tính toán cùng anh đi đến hết đường đây.
Cuối cùng ánh mắt cô cũng nghiêm túc rơi trên mình chú chó vàng. Cô biết, chú chó này không thích cô mấy, ánh mắt nó nhìn cô luôn tràn đầy sự sợ hãi lẫn cảnh giác, còn có cả sự ai oán, như thể cô đã chiếm mất chủ nhân của nó. Cô cong môi, cười tự giễu, cúi đầu dập thuốc, rồi cũng không ngẩng lên, chỉ an ủi nó: "Đừng có trừng chị, trong tim chủ nhân cưng, chị không quan trọng bằng cưng đâu."
Nói xong, cô thở dài một hơi, đứng dậy mang theo gió đêm lạnh lẽo bước vào nhà.
Cô nhẹ nhàng tẩy trang, rửa mặt sạch sẽ rồi ôm chăn ra sofa ngủ, nếu thật sự ngủ cùng giường rồi, cô rất khó đảm bảo mình sẽ không làm gì anh. Lý Cận Dữ trùm chăn ngủ, dường như anh không có cảm giác an toàn nào, đến cả đầu cũng bịt kín, cả người không hở đầu không hở chân, co lại một góc, nhìn vô cùng đáng thương. Cô nghiêng người, nhịn không được mở chăn ra, hôn lên môi Lý Cận Dữ, nhàng nhàng nói nhỏ: "Bảo bối, ngủ ngon."
Ký Cận Dữ mở mắt, thấy cô đang ôm chăn trên tay, ngây người: "Em đi đâu?"
Diệp Mông tỏ vẻ em nói lời sẽ giữ lời: "Ngủ sofa, nếu không anh kêu em nằm đơ ra bên cạnh anh chắc?"
Lý Cận Dữ ngẩng mặt lên, đôi mắt chăm chú nhìn cô, cảm thấy cô đang "vờ tha để bắt thật" nên quyết định mặc kệ cô. Anh không thèm tin cô có thể ngủ trên sofa cả đêm, bình thản nói: "Được, thế giúp anh đóng cửa."
"........ Ừm." Diệp Mông lại hôn anh thêm một cái, ánh mắt tự nhiên, dặn dò: "Ngày mai em phải dậy lúc 6 giờ, anh cứ mặc kệ em, em tự đi. Em sẽ giúp anh đặt một suất ăn sáng, kêu người mang đến cho anh, anh cứ ngủ dậy sau 9 giờ rồi ăn là được. Lần tới em có về, cũng ít nhất là hai tuần sau...."
Ánh trăng sáng treo ngoài cửa sổ, như một chiếc bánh trứng chiên vàng rụm. Trong phòng không bật đèn, rèm cửa sổ cũng kéo lại, ánh trăng len lỏi tiến vào khiến căn phòng mờ mờ tỏ tỏ. Ánh mắt anh trong như suối nước nóng khiến cô tan chảy.
Lý Cận Dữ bỗng hôn lên môi cô, thấp giọng nói: "Nếu hai tuần này nhớ em phải làm sao?"
Diệp Mông bỗng thấy căng thẳng, tâm tư hỗn loạn ban nãy ở ngoài vườn bỗng tan thành mây khói, lưu luyến không nỡ rời xa môi anh, hôn lại anh: "Chỉ cần anh nói, em sẽ về với anh."
"Ừm." Anh gật đầu.
Căn phòng yên tĩnh, hai người hôn nhau không rời, âm thanh càng rõ ràng, đến cả chú chó vàng nằm chán đến mốc cả lên cũng cảm thấy có tinh thần hẳn, chạy xung quanh vườn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!