Chương 3: (Vô Đề)

Diệp Mông còn chưa về đến nhà đã nhận được tin nhắn wechat từ Phương Nhã Ân.

[Fang: Tớ nhớ ra rồi, cả mấy quán ăn ở con hẻm đó đều đã chuyển đi nơi khác. Đúng như cậu nói, tiệm cua kia kinh doanh ế ẩm nên đã thuê một cái tiệm nhỏ khác, còn ở đâu thì để ngày mai tớ hỏi giúp cho.]

[Fang: Bây giờ cậu ở đâu? Đừng nói là đã gặp được định mệnh rồi đó chứ?]

Diệp Mông ngồi trong xe taxi, nhìn phong cảnh bên ngoài, ánh đèn đêm mờ ảo hắt lên khuôn mặt cô.

[Lá Chanh: Cậu cũng tin tưởng vẻ đẹp của mấy em trai trấn mình thật đấy.]

[Fang: Đám thanh niên bây giờ á, đứa nào đứa nấy đều đẹp trai. Dựa vào kinh niệm nuôi con lâu năm của mình, tìm ông xã nhất định phải nhìn đôi mắt người ta trước. Nếu mắt không đẹp thì rất dễ ảnh hưởng đến đời con đấy. Tớ thấy con trai lão Vương nhà kế bên, cả ngày cứ ầm ĩ đòi kéo thành mắt hai mí cho nó.]

Diệp Mông nhìn đoạn chat, trong đầu không biết nghĩ gì, đột nhiên nhớ lại đôi mắt của chàng trai bên hồ kia. Đúng là đôi mắt phượng, lông mi hơi cong, lúc không nói gì chắc sẽ rất dịu dàng, đằng này cái tính thì lại đúng kiểu ngạo mạn phách lối mà cô không ưa nhất.

Cô thích một chàng trai ngoan.

Diệp Mông vào nhà, trên sofa đã tề tựu đủ cả gia đình cô. Cả sáu đôi mắt đều như chim ưng sắc bén nhìn cô chằm chằm. Cô sớm đã quen với hình ảnh này, coi như không thấy, đi về phòng ngủ: "Các tiểu thư và thiếu gia đêm nay không ngủ đấy à? Ngày mai mắt ai nấy cũng đen hết thì đứng có trách con à nha, bà nội."

Bà nội nhắm nghiền mắt, đi thẳng đến cửa sổ bỗng ngã khuỵu xuống.

"Mẹ!"

"Mẹ!"

"Bà nó!"

Mọi người đều thất kinh, bổ nhào về phía bà. Chỉ có Diệp Mông vẫn đứng yên không nhúc nhích. Nhưng yên không nổi với cô cả đang đỏ mặt tía tai: "Còn đứng ngây ra đó làm gì! Mau chạy qua đây xem! Bà nội từ nhỏ đã thương con nhất còn gì!"

Diệp Mông bất lực, chỉ đành bước qua, vừa đến gần, đã bị giữ chặt cánh tay ngay tức khắc, sức mạnh của bà nội cũng đáng sợ quá chứ, chỉ cần một tay đã đủ giữ cả người cô: "Con ngồi xuống!"

Diệp Mông trợn trắng mắt, cô biết tỏng, chiêu này lần nào cũng dùng, được rồi, đêm nay khỏi ngủ vậy.

Bà nội giữ chặt cô, lực lớn vô cùng, Diệp Mông thở dài, một bà nội hơn 70 tuổi một bữa cơm ăn hết ba chén, chắc cả nước không có được mấy người.

"Nói bà nghe, rốt cuộc con thích thế nào? Bà tìm ai con cũng không vừa ý."

"Con nói với bà rồi," Diệp Mông không giãy dụa nữa, với lấy cái điều khiển bên cạnh, cam chịu nói: "Con thích người nhỏ tuổi hơn con."

"Mày vốn dĩ đã không ngay ngắn rồi, còn tìm một đứa nhỏ tuổi hơn, hai đứa bây là kết hôn hay muốn phá nhà?" Bà nội giật lấy điều khiển, tắt TV.

Diệp Mông lại trợn trắng mắt, nhìn hai người đàn ông im lặng đứng bên cạnh. Ông nội và bố cô không nói gì, rất đúng với danh hiệu bình hoa nhà họ Diệp.

Cô út ngược lại, đứng sau lưng cô, dè dặt nói: "Con rất ủng hộ Mông Mông tìm một đứa nhỏ hơn."

"Con im miệng cho ta, con chỉ biết ủng hộ nó vô điều kiện." Bà nội phản đối, quay sang cô cả: "Con nói đi."

Bà đã điểm danh đến cô cả tinh anh nhất nhà rồi.

Cô cả xưa nay đều giữ mình trong sạch, không ra ngoài giao du linh tinh, chỉ hỏi một câu: "Thế con muốn tìm nhỏ hơn mình mấy tuổi?"

"Cái này thì làm gì có tiêu chuẩn, nhỏ hơn 1,2 tuổi cũng được, nhỏ hơn 7,8 tuổi cũng không thành vấn đề." Diệp Mông chớp chớp mắt: "Con thì dễ lắm."

Bà nội suýt chút nữa thì ngất, đang muốn mắng thì điện thoại Diệp Mông rung lên, là tin nhắn từ wechat. Sắc mặt cô thay đổi, bất chấp tất cả, cô đứng lên, vội vàng nói: "Con không chơi cùng mọi người nữa, con ra ngoài một chuyến."

Bà nội sao có thể thả cô đi dễ dàng như thế: "Không được, con gái con đứa nửa đêm còn muốn đi đâu?"

"Bà à, con có việc gấp. Phương Nhã Ân ở nhà chăm con bị gãy chân rồi."

Bà nội đanh mặt: "Lý do này đã dùng rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!