Phương Nhã Ân về đến nhà, vứt khóa, đá giày, không nói một câu, đóng sập cửa phòng ngủ. Trần Kiện có dùng chân nghĩ cũng biết cô tức giận vì chuyện anh ta gặng hỏi Lý Cận Dữ ở nhà hàng, trong lòng cũng rất tức tối, không thèm cởi áo khoác bước vào theo cô, không ngờ cửa đã bị khóa.
Trần Kiện tức tối vặn cửa mấy lần, mở không ra khiến anh ta không khỏi giận dữ, rống lên: "Phương Nhã Ân, cô đừng có lên mặt với tôi, tôi chỉ thuận miệng hỏi tên đó vài câu, cô có cần phải bất công thế không? Tôi cố ý làm khó hắn đấy, thì làm sao, không học vấn, chỉ có cái mã mà cũng làm mê muội được đám phụ nữ mắt kém như các cô!"
Phương Nhã Ân kìm nén không nổi giận, cô biết chồng mình từ nhỏ đã được bố mẹ chiều đến hư người, tự cho mình là trung tâm. Nhưng không ngờ anh ta lại nhỏ nhen, không có phong độ đến vậy. Trong phút chốc không kiềm chế được nữa, những cảm xúc thường ngày cũng theo đó bộc phát, dùng những ngôn từ sắc nhọn cãi lại.
"Lý Cận Dữ là bạn trai của chị em tôi, tôi đã dặn trước với anh rồi, cậu ta cũng nhỏ tuổi hơn anh, cũng không đi làm ở cơ quan, nhà người ta còn có bà nội bệnh tật liên miên cần chăm sóc, cuộc sống rất vất vả. Anh thì hay rồi, mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh mà nhà người ta có gì không tốt anh cứ khơi khơi ra, anh có nghĩ đến cảm nhận của tôi không? Diệp Mông là chị em tốt nhất của tôi, cô ấy đã một mình nhiều năm rồi, khó khăn lắm mới hẹn hò một lần, anh ở đó làm loạn cái gì vậy!
Anh khinh thường bạn trai người ta như vậy, Trần Kiện, hay là anh thích cô ấy?"
Phương Nhã Ân hỏi vậy hoàn toàn không hề có ý ghen tuông, đối với cô mà nói, dù Trần Kiện có thích Diệp Mông thật đi nữa, cô cùng lắm là phủi tay ly hôn, không hề ảnh hưởng đến tình cảm chị em giữa cô và Diệp Mông. Diệp Mông tuy đôi lúc rất không đáng tin, nhưng đối với chồng của chị em mình chắc chắn là cách xa ngàn dặm.
Trần Kiện khinh bỉ nói: "Tôi mà phải thích cái loại mất nết như cô ta? Ở nhà hàng đông người vừa hút thuốc vừa hôn môi, cô ta làm ra mấy việc không biết xấu hổ như thế, chắc cô không biết bọn Mã Bộ nói gì sau lưng cô ta đâu."
Mã Bộ là bạn học cấp hai của Phương Nhã Ân và Diệp Mông, mấy người trước kia còn tham gia họp lớp. Bao gồm cả Lưu Nghi Nghi lúc đó nói muốn theo đuổi Lý Cận Dữ nữa, tất cả đều cùng lớp. Bọn họ học bình thường, thành tích không đến mức tốt, trừ Giang Lộ Chi cấp ba chuyển đến lớp chọn rồi đi Bắc Kinh, những người còn lại đứa thì thi rớt đều đều, đứa thì ăn bám cha mẹ, đứa thì thi vào viên chức, tất cả đều ở lại trấn.
Trần Kiện làm cùng chỗ với Mã Bộ, đi ra đi vào công ty cùng nhau suốt nên trở thành anh em tốt. Dù Phương Nhã Ân đã nói không biết bao nhiêu lần với anh ta là Mã Bộ không tốt đẹp gì, kêu anh ta tránh xa một chút, Trần Kiện chỉ đáp lại một câu chuyện đàn ông cô không hiểu thì nhắm mắt cho qua đi.
Bây giờ Phương Nhã Ân hiểu rồi, tại sao Trần Kiện lại trở thành bạn thân với Mã Bộ nhưng lại không chơi được với Lý Cận Dữ, đó là vì ngưu tầm ngưu mã tầm mã.
Cô mở cửa, nhìn anh ta, cười nhạt: "Mã Bộ là cái thằng ăn không được nho liền chê nho chua, nhưng tôi thật sự không ngờ, có một ngày miệng anh lại phát ra được những từ kỳ thị phụ nữ như thế, chắc ở sau lưng cũng nói xấu tôi với người khác thế này chứ gì?"
Trần Kiện đơ mặt, phủ nhận: "Cô nói lung tung cái gì thế! Cô là vợ tôi, tôi có thể nói cô như thế với người ta sao?"
Trên mặt Phương Nhã Ân đã không còn cảm xúc nữa: "Nói thật, trước đây tôi thấy anh rất ích kỷ, không biết quan tâm, cũng không chu đáo, nhưng ít nhất là anh thành thật. Lần trước chân tôi gãy, anh đi công tác nguyên một tháng không về, chỉ có Diệp Mông vào ra bệnh viện chăm sóc tôi, anh có đến lần nào chưa? Mẹ anh trừ lần đến đón cháu về, có liếc nhìn tôi một cái không? Một cái cũng không.
Nói thật, Diệp Mông từ nhỏ đã là chị em mặc chung yếm với tôi, nói khó nghe thì anh mẹ nó chứ là cái thá gì với tôi?"
"Xem ra cô thấy Diệp Mông tìm được tên bạn trai vừa trẻ vừa cường tráng nên hâm mộ chứ gì!" Trần Kiện biến sắc, mặt mày ngày càng khó coi: "Trên đời này, người không ra gì nhất, không phải tôi, mà là cô, mẹ nó chứ nếu không phải hồi đầu cô lấy đứa nhỏ ra ép tôi, ông đây sẽ kết hôn với cô chắc?"Bên hồ rất tốt, ánh trăng mỏng manh, bóng cây sừng sững. Ánh trăng trong hồ nước long lanh, xung quanh yên tĩnh, lúc này không còn ai chạy bộ qua đây nữa, chỉ có bóng hai người dựa ở lan can, ôm lấy nhau.
Thời gian như bị trói lại, lẳng lặng trôi trong màn đêm. Mặt hồ gợn sóng, như được phủ bởi một lớp bạc mỏng, sáng lấp lánh. Diệp Mông lúc này bỗng nhìn thấy Lý Cận Dữ vô cùng rõ ràng, cô cảm thấy cô phải thu hồi lại cái câu trước đây từng nói, rằng anh "chỉ là kiểu đẹp trai bình thường". Chàng trai này mà đặt trong nhóm đẹp trai thì chính là hạc trong bầy gà. Khuôn mặt sắc nét, môi mỏng, anh tuấn.
Nhìn không thôi sẽ thấy chàng trai này quá gầy, nhưng lúc Diệp Mông ôm vào mới nhận ra anh không gầy chút nào, thân hình cân xứng. Nếu mặc vest rồi đeo thêm cái kính thì đúng là kiểu côn đồ tri thức rồi.
Cô vùi vào lồng ngực Lý Cận Dữ, Lý Cận Dữ dựa vào lan can, một tay ôm eo cô, một tay chống lan can, cúi đầu nhìn cô thật sâu.
Diệp Mông giống như dây leo, ôm chặt thắt lưng anh, im lặng không nói gì, giống như đang xấu hổ. Lý Cận Dữ nhịn không được bật cười, buông lan can ra, đặt lên cổ cô, nâng mặt cô lên nhìn vào mắt mình, không chút lưu tình nào nói thẳng: "Giả vờ ngây thơ cái gì, mấy câu kiểu này em chưa nghe 1000 lần thì cũng nghe đến 100 lần rồi."
Diệp Mông ngước mắt, đầu vẫn dán vào lồng ngực ấm áp của anh, nghe tiếng tim anh đập, cảm giác vô cùng an toàn: "Anh không giống với họ."
Anh cười hừ một tiếng, không tin trò này của cô, nghiêng đầu nói: "Bớt đi."
"Anh là đẹp trai nhất."
"Ồ." Bỗng nhiên cười nhạt, đầu vẫn nghiêng sang nhìn mặt hồ lấp lánh.
Diệp Mông giữ lấy mặt anh, mạnh mẽ kéo anh qua, nói: "Chúng ta đừng có ghen tuông kỳ lạ như thế nữa, em biết đây là tình đầu của anh, còn em thì nhiều rồi, nhưng mà em thề, em trai à, nếu trước đây chị biết được sự tồn tại của em thì chị chắc chắn sẽ trèo đèo lội suốt để tìm được em."
"Được rồi, cứ để mấy năm đó cho anh thanh tịnh đi." Lý Cận Dữ cong môi, cười nhạt: "Hơn nữa, tình cảm của chúng ta cũng chưa đến mức đó, có điều năng lực dỗ dành bạn trai của em khiến anh phải nghi ngờ em hẹn hò với không dưới ba người đâu. Anh cho em một cơ hội nói thật, đừng lừa anh."
Diệp Mông sợ anh đẩy cô ra, hai tay ôm siết lấy eo anh, cả người dán chặt vào cơ thể anh: "Được thôi, 6 người."
Lý Cận Dữ cứng đờ: "?"
"Thôi được, thực ra là 9 người."
thực ra nghiêm túc thì là 10 người."
Diệp Mông nhìn mặt anh ngày càng đen lại, liền vùi mặt trong ngực anh. Lý Cận Dữ phát hiện cô đang cười đến run cả vai, giọng nói lạnh đi: "Em đùa anh?" Không đợi Diệp Mông đáp, Lý Cận Dữ dựa vào lan can, mặt không chút biểu cảm nào nâng mặt cô lên, hơi cúi người, cặp mắt phượng lúc này rất nghiêm túc, nhìn cô thật sâu, trầm giọng hỏi: "Rốt cuộc là bao nhiêu?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!