Lý Cận Dữ vừa lên xe đã ném thẻ nhớ cho Kiều Mạch Mạch đang ngồi ở ghế sau, cô bé trong lòng vẫn đang sợ hãi, không nói một lời, cúi gằm mặt. Lý Cận Dữ ngồi ở ghế phó lái, mặt không gợn sóng liếc nhìn cô: "Còn có cái gì nữa không?"
Kiều Mạch Mạch không dám nhìn anh, lúc này ngồi ở phía sau như đóa hoa hồng héo, cúi gập đầu, căng thẳng siết chặt hai chiếc thẻ nhớ: "Hết rồi."
Lý Cận Dữ cũng không nói gì nữa, quay đầu nhìn ra cửa sổ. Không khí trong xe yên lặng đến khác thường, Diệp Mông nhìn hai anh em cứng nhắc này, trong lòng thở dài một hơi: "Dây an toàn."
Lý Cận Dữ cũng không quay đầu nhìn, tay rút dây an toàn ra đeo vào, một câu cũng không nói.
Haizz, Diệp Mông chỉ đành quay đầu hỏi Kiều Mạch Mạch: "Nhà em ở đâu?"
Bố mẹ Kiều Mạch Mạch đi làm ăn ở Quảng Đông, cô và Dương Thiên Vỹ tương đối tự do, nhưng nay Dương Thiên Vỹ cũng đi Bắc Kinh tham gia huấn luyện rồi, trong nhà chỉ còn mỗi Kiều Mạch Mạch.
"Thời gian này con bé sẽ ở chỗ anh." Lý Cận Dữ nói.
"Á, hai người ở với nhau?" Diệp Mông có hơi kinh ngạc.
Lý Cận Dữ gác tay trên cửa sổ, bị tư duy ngáo ngơ của cô làm cho dở khóc dở cười, quay đầu nhìn cô, cong khóe môi châm chọc: "Sao nào, em không yên tâm thì cũng chuyển đến ở luôn đi?"
".............."
Chắc anh không biết bây giờ khoa chỉnh hình ở Đức rất đông đâu nhỉ.
Diệp Mông đạp ga một mạch đưa hai người họ đến trước cửa. Kiều Mạch Mạch vừa xuống xe đã cong người nôn mửa, run rẩy chống tay vào cánh cửa sắt, đứng cũng không vững.
Hai người vô cùng hiểu nhau, ngồi lại trong xe, im lặng nhìn cô nôn. Đến cách ngồi cũng không khác nhau là bao, một người chống tay trái lên cửa sổ, một người chống tay phải, kê đầu, nhìn Kiều Mạch Mạch.
"Em gái anh không sao chứ?"
"Không sao, thời gian dài rồi sẽ quen thôi."
"............ Hay là em xuống xem thế nào."
Diệp Mông chuẩn bị xuống xe, bị Lý Cận Dữ giữ lại, thở dài một hơi: "Em đi đỗ xe đi, anh xuống đưa con bé vào nhà."
Diệp Mông không ngờ đêm nay sẽ về lại đây, nhưng tình trạng Kiều Mạch Mạch lúc này, Lý Cận Dữ dù có là anh trai đi nữa cũng là đàn ông, hơi bất tiện. Diệp Mông chỉ đành tạm thời dốc lòng làm chị dâu tri âm mà thôi.
Nhưng cô cũng không phải là người tính tình dễ chịu, nói chuyện một hồi liền cảm thấy cô nhóc này cũng quá lớn mật, đợi Kiều Mạch Mạch qua cơn chấn động, ngữ khí của cô cũng không còn kiên nhẫn: "Chỉ vì 2 vạn?"
Kiều Mạch Mạch nhìn Diệp Mông, cô rất đẹp, khí chất đặc biệt, dịu dàng lại mạnh mẽ. Nhưng không biết tại sao, trong lòng cứ dâng lên một nỗi sợ, sao cô gái này còn đáng sợ hơn cả anh mình thế này, giọng nói cũng ngày càng mạnh mẽ hơn, cổ họng như bị người ta đánh trúng, lắp ba lắp bắp nói: "Em.... em... chỉ muốn mua... một cây ghi ta tốt tốt."
Diệp Mông đâu phải là một chị gái dịu dàng, lúc này cô chỉ muốn đánh cho cô em này một trận, chỉ vì 2 vạn mà hại bọn họ xử lý mọi chuyện vòng vo rắc rối như thế.
Lý Cận Dữ làm gì có tin tức gì của web đen, tất cả những hiểu biết về web đen cũng là anh vừa mới nãy ngồi trong xe dùng mấy công thức đơn giản lập nên một trang web giả. May mà hai tên đó cũng không phải người có học, chứ nếu là người có chút kiến thức vi tính thì sẽ nhìn ra ngay, đương nhiên Lý Cận Dữ cũng đã chuẩn bị phương án B, chỉ cần bọn chúng nhận ra sẽ tìm cớ thoát thân.
Về phần tại sao phải diễn cho xung quanh xem, là để bọn họ càng thêm ấn tượng với sự đểu cáng của Lý Cận Dữ. Kẻ cặn bã sợ nhất là thương lượng với kẻ cặn bã khác, loại này rất dễ so sánh, dễ nhận ra ai đểu hơn. Mà bọn chúng một khi nhận ra không cặn bã bằng Lý Cận Dữ, sẽ dễ dàng bị khuất phục bởi lợi ích trước mắt.
Lúc đó Lý Cận Dữ có nói, kỹ xảo thương lượng này, tuy không thích hợp áp dụng cho tất cả nhưng vô cùng thích hợp để áp dụng với hai tên kia.
Hai người ngồi trong phòng của Lý Cận Dữ, Diệp Mông nhìn hai giá nhét đầy sách của anh, đột nhiên rất tò mò, Lý Cận Dữ thường ngày đọc những cuốn sách gì, ánh mắt quét lên từng cuốn sách, cuối cùng dừng lại ở cuối "Phương pháp loci", dưới đó còn có một cuốn "Tự bạch của một bệnh nhân trầm cảm: Cả thế giới này có ác ý với tôi."
Trái tim cô như bị người ta tàn nhẫn đâm không ngừng.
Cô nhìn Kiều Mạch Mạch, nói: "Hôm nay anh ấy vừa về từ Bắc Kinh, em biết anh ấy đi làm gì không? Là đi hiến máu cho người ta. Chị cũng không biết anh em bây giờ có nuốt nổi cơm không, anh ấy rất mệt rồi, về nhà liền đến chăm bà nội, mấy đứa không xót anh ấy, chị xót, cho nên chuyện này chị không muốn anh ấy tiếp tục nhúng tay vào...."
"Báo cảnh sát đi, chị à." Kiều Mạch Mạch nhìn chằm chằm vào sàn nhà, ánh mắt trống rỗng như một con búp bê, bất chợt mở miệng nói.
"Chuyện này cứ giao cho chị, được không?" Diệp Mông nói.
Kiều Mạch Mạch ngẩng đầu nhìn cô, vẫn kiên định nói: "Trực tiếp báo cảnh sát đi, em biết bọn chúng thuê nhà ở đâu, bên trong có rất nhiều băng ghi hình, báo cảnh sát dẫn người đi tìm là ra ngay."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!