Chương 24: (Vô Đề)

Quán ăn này rất đông người, sau tiếng thét kinh thiên động địa kia, đừng nói đến đám Kiều Mạch Mạch, ngay cả những khách hàng không liên quan đều quay đầu lại nhìn hai người họ. Phục vụ cũng mang theo ánh mắt tò mò không kém bưng đĩa sủi cảo nóng hổi lên cho vị "trai đểu" kia.

Lý Cận Dữ thong thả dựa vào ghế, hệt như một tên đang nợ đào hoa thật, vẫn tư thế ta đây tung hoành tình trường đã lâu, tay lấy chai nước tương trên bàn qua, cũng không quên hỏi cô: "Có cần ớt không?"

Diệp Mông cảm thấy sau này hai người họ không thể cãi nhau được, vì Lý Cận Dữ đã nắm được bài của cô rồi, tất cả chỉ dựa vào mỗi mình tâm trạng của anh. Nghĩ vậy, cô cũng nhập vai luôn, nắm lấy cánh tay anh, khóc thút thít nói:

"Anh chạm rồi, anh chạm rồi, hai người còn chụp ảnh nữa, huhuhu. Anh là đồ đểu cáng, em ở nhà tận sức tận lực chăm sóc bà và em gái, anh thì lại ở bên ngoài cùng người con gái khác."

Lời vừa thốt ra, Lý Cận Dữ thực sự bị miệng người ngoài phỉ báng cho hết lời, nhận lấy cả chục cái trừng mắt. Quần chúng xung quanh không ngờ đến, có điều trong cái hóng hớt còn phóng ra cả ánh mắt ngưỡng mộ.

Lý Cận Dữ nghe xong đen mặt, có cần diễn sâu để nói xấu anh như vậy không. Anh vốn đang nhàn nhã nhét một miếng sủi cảo vào miệng, nghe đến đây, lập tức bỏ xuống, nửa thật nửa giả uy hiếp: "Thiếu đòn phải không?"

Diệp Mông tựa như trúc trong rừng, kiên định diễn tiếp vai này: "Em phải chia tay anh thôi, nhưng anh trả lại 50 vạn em gái anh nợ em cho em đã. Em gái anh vừa hay đang ở bên kia đúng không? Em đi nói thẳng với con bé luôn."

Kiều Mạch Mạch cúi đầu, ngoảnh mặt làm ngơ. Cô hình như đúng là có vấn đề. Hai tên đó vừa thanh toán xong chuẩn bị rời đi, Diệp Mông đã rất nhanh nhẹn chạy đến túm lấy Kiều Mạch Mạch, cười hề hề nói với bọn họ: "Hai vị đại ca, xin chờ một chút."

Kiều Mạch Mạch bất ngờ bị Diệp Mông kéo lại, cuối cùng cũng có chút cảm giác, tê tái ngẩng đầu nhìn cô, đáy mắt khô như biển chết bất chợt lóe lên tia bối rối, phản ứng đầu tiên là muốn trốn đi.

Diệp Mông khẽ gõ lên cổ tay cô, ý bảo cô đừng hoảng hốt.

Kiều Mạch Mạch cứng người.

Toàn thân cô bé lạnh ngắt, như một bộ xương khô không còn mạch máu nào. Tim Diệp Mông cũng đập thình thịch, như thể đang nắm phải một cành cây khô không còn sức sống. Diệp Mông sợ hai tên kia nhìn ra sơ hở, trực tiếp nói với cô bé: "Kiều Mạch Mạch, chị và anh em chia tay rồi, vì thế xin em trả 50 vạn cho chị."

Cả một buổi chiều, Kiều Mạch Mạch bị hai tên tự nhận là "thợ chụp ảnh" người mẫu cơ thể uy hiếp cô chụp những tấm ảnh không đường hoàng, bọn chúng vuốt ve trên người cô kêu để tìm cảm hứng, rồi đe dọa không nghe lời sẽ công bố những bức ảnh nhạy cảm bọn chúng ép buộc cô chụp, giở mấy trò BDSM (Body shaming: làm nhục thân thể) trên người cô bé.... cô kinh hãi, hoảng sợ, thét chói tai trong vô vọng.

Kiều Mạch Mạch không hẳn là một cô gái bảo thủ, cũng từng yêu qua nhiều người, cũng tương đối phóng khoáng, cho nên lúc đầu bạn trai tìm cô, cô thoải mái đồng ý, người mẫu cơ thể cũng được xem là một nghề hái ra tiền. Ai ngờ gặp phải hai tên biến thái, trong hai chiếc máy ảnh kia đều là ảnh của cô.

Kiều Mạch Mạch toàn thân tê tái, nhưng cô vẫn cảm giác được, Diệp Mông đang nắm lấy tay cô, nhẹ gõ ba cái.

Đây là ám hiệu giữa cô và anh họ, trước đây lúc cùng anh họ chơi thoát khỏi mật thất, hai người đã giải được một mật mã, viết tắt là BHP.

Đừng sợ, anh ở đây.

Kiều Mạch Mạch khống chế cho toàn thân thôi không run nữa, thấp giọng nói: "Em không có tiền."

Diệp Mông bình thản, cười cười: "Không có tiền, thế thì em không được đi, bây giờ chị không muốn ở cạnh anh em một phút một giây nào nữa, ngay lúc này, chúng ta nói rõ ràng hết với nhau, tiền em nợ chị rốt cục khi nào em mới trả?"

Kiều Mạch Mạch nhìn quanh một vòng, không thấy Lý Cận Dữ, trong lòng có hơi hoang mang, lại sợ liên lụy đến Diệp Mông, chỉ đành lắp bắp nói: "Em..... em lát nữa.... còn có việc."

Diệp Mông hướng ánh mắt về phía hai tên kia, cố gắng cười đến ngây thơ, nói với Kiều Mạch Mạch: "Rất xin lỗi em, chị đành báo cảnh sát thôi, tiền anh em với em nợ chị, chị chỉ đành nhờ cảnh sát xử lý vậy. Đừng trách chị không niệm tình cũ, là do thằng anh của em đểu quá."

"Không cần báo cảnh sát," Một trong hai tên kia bỗng lên tiếng: "Tôi và người anh em này ra sau ngõ hút điếu thuốc, hai người mau mau nói chuyện tiền bạc cho nó rõ ràng đi."

Hai tên kia nói xong đi về phía ngõ, tên hơi lùn tính cảnh giác rất cao, lâu lâu lại quay đầu nhìn Diệp Mông, nghi ngờ: "Sẽ không xảy ra chuyện chứ anh?"

Tên cầm giá chụp ảnh nói: "Xảy ra chuyện mày không biết chạy à, chắc sẽ không sao đâu, Kiều Mạch Mạch thiếu tiền như vậy, nó không dám nói gì về chúng ta với cô kia đâu, tự cắt đường sống của mình, trừ phi nó không muốn ở lại trấn nữa. Yên tâm đi, làm ngành này thì làm gì có đứa con gái nào trong trắng đâu, cứ trông chừng chúng, nếu có tình huống xấu thì chúng ta cứ chạy trước. Sau này quay lại xử chết con đ* thối Kiều Mạch Mạch."

Nói xong, mắt y lóe lên một tia tàn nhẫn.

"Con đ* thối." Tên lùn cũng mắng theo một câu.

Hai tên đứng ở ngõ, vừa mắng người vừa hút thuốc, thuốc vào trong phổi khiến tinh thần chúng phấn chấn, ánh mắt dần lộ rõ vẻ thô tục, mắt lóe lên màu xanh lục, như hai kẻ ẩn nấp trong bóng tối chờ thời cơ đi săn. Tên lùn đạp một chân lên tường, thô lỗ nhổ nước bọt: "Haha, không biết con kia có làm không nhỉ, dáng người của nó đỉnh hơn con Kiều Mạch Mạch nhiều, điện nước đầy đủ, còn có cặp đùi kia, vừa bước vào là em để ý ngay.

Lần sau, phải tìm một đứa dụ nó đến."

Diệp Mông cầm điện thoại mở máy tính tính toán, rất nghiêm túc nói với Kiều Mạch Mạch 50 vạn đó nếu phân ra trả theo kỳ thì bao lâu mới hết nợ, mỗi kỳ phải trả bao nhiêu.

Nhìn bộ dạng nghiêm túc của cô, Kiều Mạch Mạch không khỏi sinh ra cảm giác hình như mình nợ chị gái này 50 vạn thật, cô nhìn xung quanh: "Anh em đâu?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!