Chương 22: (Vô Đề)

Lúc về lại phòng bệnh, Lý Cận Dữ mới thấy được bài đăng. "Bảo bối", hai chữ này vừa chói mắt vừa khiến anh thấy khó chịu. Dương Thiên Vỹ còn không biết tốt xấu, bình luận: [Muốn làm bảo bối của chị.]

Diệp Mông bình luận lại rất nhanh: [ Xếp hàng đi nha.]

Anh thấy huyệt thái dương căng ra, như là mấy dây thần kinh trên đầu muốn nổ tung vậy. Mỗi lần nhói lên, đến cả dây thần kinh phía sau cũng đau đến không hô hấp được. Lúc này đến thở anh cũng không dám thở mạnh, chỉ có thể nhẹ nhàng, nhẹ nhàng cố gắng làm mình bình tĩnh lại.

Anh rất hiểu cảm xúc này. Lý Lăng Bạch nói không sai, từ nhỏ anh đã có tính chiếm hữu cực mạnh, bất cứ cái gì anh cũng muốn nắm giữ trong tay, không cho ai động đến. Lúc nhỏ bố hỏi anh, có muốn có thêm một em trai nữa không, Lý Tư Dương rất vui vẻ, vỗ tay nói có, anh chỉ lạnh mặt không nói, bố hỏi có phải anh không thích không, anh đáp vâng.

Lý Lăng Bạch lập tức xanh mặt đánh rơi bát. Nhưng anh cũng không thể nào vui vẻ nói với mẹ là muốn có thêm em trai. Vì anh biết, nếu có thêm em trai nữa thì anh sẽ hoàn toàn trở thành người vô hình trong cái nhà này.

Từ đó về sau, Lý Lăng Bạch ghét cay ghét đắng anh.

Lý Lăng Bạch nói bà sớm đã có dự cảm, từ lần đầu tiên anh giành đồ chơi với anh trai mình, anh đã là một đứa trẻ không bình thường.

Lúc đó Lý Cận Dữ cảm thấy rất oan ức, vì anh trai giành đồ chơi của anh trước.

Anh trời sinh đã là đứa trẻ thông minh, trí nhớ siêu phàm, đặc biệt vô cùng giỏi toán học, vừa nghe qua một lượt đã thuộc lòng. Trước đây trong nhà có một quyển danh bạ điện thoại, chỉ cần nghe qua số điện thoại của ai, dãy số đó sẽ khắc sâu trong đầu anh. Hơn nữa não anh giống như một cái kho lưu trữ khổng lồ, từ nhỏ anh đã cảm thấy thế, vì anh không quên bất cứ một cái gì.

Do đó, sự khác biệt giữa anh và một đứa trẻ bình thường cũng dần rõ nét.

Lý Lăng Bạch không hề lấy thế làm vui vẻ, thậm chí cảm thấy anh giống như tên thần đồng biến thái trong phim điện ảnh, có thể trong người anh đang có một linh hồn trưởng thành ác độc cư ngụ, tóm lại, bà chưa từng thấy đây là một phép màu trời cho.

Anh cũng từng là một thiếu niên khí thế như cầu vồng, cũng từng ôm mộng lớn lao. Như đến giờ chỉ còn là một đống hoang tàn đổ nát, thế giới bi thương kia của anh đã trống không rồi. Lý tưởng và nhiệt huyết trong anh đã bị người ta dập tắt hết lần này đến lần khác. Không ai có thể một mình cô độc nơi biển lớn.

Cho nên, anh đành chôn giấu tội lỗi xuống lòng đất, hủy hoại chính mình, chờ cho đến khi ngọn lửa trong đáy lòng mình vụt tắt.

Phòng bệnh u ám, rèm cửa khép kín, thời gian trôi rất chậm, từng giây từng phút anh đều nghe thấy.

Bà nội đang ngủ, Lý Cận Dữ ngồi canh bên giường. Anh dựa vào tường, hai tay nắm chặt di động, bất lực thả lỏng giữa hai chân. Anh nhắm mắt, ngẩng đầu dựa vào tường, nhưng lại cảm nhận được rõ ràng cả người mình đang căng lên, từng tiếng tim đập thình thịch.

Mấy năm trước anh thường bị mất ngủ, nhịp tim không đều, lúc nhanh lúc chậm. Người có tâm trạng không ổn định như anh, giống như lúc này đây, rất muốn đập một cái gì đó để giảm bớt áp lực.

Yết hầu lăn lăn như thể trong cổ họng như có gì đó muốn thoát ra, anh cúi đầu lấy điện thoại, xóa  wechat của Diệp Mông, đổi avatar thành màu đen ban đầu.

Lý Cận Dữ đứng dậy vào nhà vệ sinh, lấy nước lạnh vỗ lên mặt, tóc mai hỗn loạn dính trên mặt, gợi cảm nhưng non nớt, giống như một cây Bạch Dương nhỏ sạch sẽ, chưa từng nhúng chàm.

Tướng mạo của anh đúng kiểu đẹp trai tiêu chuẩn, da trắng, gân xanh hằn trên cổ rõ ràng hơn hẳn người khác. Dù anh có sửa soạn hay xuề xòa thì cũng không có gì quá khác nhau, như một cây Bạch Dương nhỏ trông lười biếng hơn người thường một chút.

Nước chảy từ cằm xuống yết hầu, từ từ thấm vào cổ áo anh, ngấm vào ngực anh. Cuối cùng Lý Cận Dữ  cởi hẳn áo ra, ở trần, dựa vào bồn rửa tay, tự châm một điếu thuốc.

Anh nhả khói vào không gian như giải tỏa cảm xúc, nhưng trái tim vẫn như quả bóng bơm đầy khí, không ngừng căng lên trong lồng ngực. Vừa nãy ở cầu thang, anh khó khăn lắm mới đè nén được cảm xúc, nhưng dường như trong lồng ngực có chi chít dây thường xuân, không ngừng quấn lấy, siết chặt trái tim anh, chỉ cần cử động là đau đớn. Rồi sau đó lại dường như có một người cầm đao, tàn nhẫn cắt từng mảnh từng mảnh nhỏ trong anh.

Như thể trời sinh anh là dị nhân, trời sinh anh cần sự uốn nắn của tất cả mọi người.

Anh mang vẻ mặt trào phúng, nhìn mình trong gương.

Lý Cận Dữ, mày đang vùng vẫy cái gì? Sự kiêu ngạo của mày, tự tôn của mày, đều bị người ta giẫm đạp. Mày còn lại cái gì? Một câu "giành cả thế giới cho cậu" của Diệp Mông, mày còn cho là thật sao?

Mày đang hy vọng cái gì?

Hy vọng Lý Lăng Bạch quỳ xuống cầu xin mày tha thứ vì sự bạo lực gia đình nhiều năm qua?

Hay mày hy vọng, quay lại đấu trường WMC (Cuộc thi trí nhớ thế giới)?

Thôi đi, mày sớm đã qua cái tuổi đấy rồi, trí nhớ của mày không được như xưa nữa, mày không nhận ra sao? Mày đã không còn trí nhớ loci rồi, hơn nữa, não phải ghi nhớ quá độ sẽ tàn phai nhan sắc, sau này mày có muốn dựa vào khuôn mặt để ăn bám vợ cũng không được nữa.

Năm đó không nói tiếng nào đã bỏ cuộc, chắp tay nhường giải quán quân cho Hàn Quốc. Mãi đến ba năm sau, mới được Câu Khải giành lại.

Cuối cùng, huấn luyện viên đoạn tuyệt với anh, anh em trong đội phỉ nhổ anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!