Sau một trận kỳ kèo, chủ sạp đành thỏa hiệp với vẻ mặt "tiệm này của tôi chắc phá sản mất". Phương Nhã Ân vui vẻ lấy điện thoại ra chuyển tiền, quay đầu đã thấy Diệp Mông hút thuốc xong về lại rồi, liền cười tủm tỉm: "Tớ mua đến mấy cân cá nhỏ lận, cậu mang về cho bà nội, thuận tiện mang cho Lý...."
Lời còn chưa dứt, Phương Nhã Ân đã thấy sau lưng cô có cả Giang Lộ Chi lẫn Lý Cận Dữ, bỗng chốc hiểu ra vì sao Diệp Mông đi hút thuốc mà hút thành cái mặt nhăn nhúm rồi. Ánh mắt cô khựng lại vài giây, nửa câu chưa nói cũng nuốt lại vào bụng, sau đó ho ho mấy tiếng: "Cất cho bạn trai nhỏ của cậu này."
Diệp Mông cạn lời đập cánh tay cô, ngụ ý nói cô đừng gây sự. Ai ngờ, Phương Nhã Ân còn bổ sung thêm: "Thật đó, cái cậu nam y tá đó không tệ chút nào, vừa đẹp trai lại vừa mới tốt nghiệp, còn hiểu chuyện, nghe lời, càng không có bạn gái cũ linh ta linh tinh."
Trước đó, bà nội đúng là có giới thiệu cho cô một cậu nhóc y tá thật, nhỏ hơn cô bốn tuổi, nhìn cũng rất đáng yêu. Lúc đó Lý Cận Dữ đã một mực cự tuyệt cô rồi, cô đành thử đi ăn một bữa cơm với người ta, ai dè không có chút cảm giác gì, nên về sau cũng không qua lại nữa.
Diệp Mông biết Phương Nhã Ân đang thay cô đả kích Lý Cận Dữ, cô như khán giả xem kịch, cười như không quan tâm, nói nhỏ với Phương Nhã Ân: "Cậu trẻ con thế?"
Nhưng Phương Nhã Ân nói một hồi, hai người kia cũng không có biểu cảm gì. Giang Lộ Chi kêu Lý Cận Dữ đứng đợi cô ta ở cửa, Lý Cận Dữ cũng rất nghe lời, bóng dáng cao lớn cúi đầu dựa lên cửa, rất ngoan ngoãn, không hề bước vào thật.
Phương Nhã Ân lớn trước tuổi, sớm đã là đàn chị trong trấn. Giang Lộ Chi có tỏ vẻ ta đây thế nào bên ngoài, gặp cô cũng phai ngoan ngoãn mở lời trước: "Chị Nhã Ân."
Thực ra Giang Lộ Chi rất lịch sự với mọi người. Nhưng Phương Nhã Ân vẫn cứ không thích cô ta, cảm thấy cô ta quá ghê gớm, lòng dạ nham hiểm, từ hồi đi học đã không thèm quan tâm cô ta, tốt nghiệp rồi cũng không thích tiếp xúc với cô ta. Lúc này Phương Nhã Ân chỉ lạnh lùng ừ một tiếng rồi chuẩn bị kéo Diệp Mông đi.
"Diệp Mông, đợi một lát," Giang lộ Chi bất ngờ gọi lại, "Câu Khải có gửi đồ cho cậu, suýt thì quên mất. Ở trên xe tôi ấy, hay là chúng ta cùng đi lấy?"
Diệp Mông cảm thấy Câu Khải sẽ không gửi cho cô thứ gì quan trọng, chắc chắn là Giang Lộ Chi muốn dẫn cô và Phương Nhã Ân đến tham quan cận cảnh chiếc Porsche sang chảnh ngút trời mà thôi.
"Là đồ gì vậy? Nếu không phải là thứ gì quan trọng thì cứ vứt đi." Diệp Mông nói.
Giang Lộ Chi bất lực: "Tôi chỉ phụ trách mang giúp thôi, tôi biết cậu không muốn nhìn thấy tôi, nhưng cậu hiểu Câu Khải mà. Hôm nay cậu không lấy thì hôm khác tôi vẫn phải đến nhà cậu đưa. Hay là tôi đưa chìa khóa cho anh chàng đẹp trai trước cửa, cậu đi cùng cậu ta?"
Cô ta nói xong liền lấy chìa khóa đưa cho Lý Cận Dữ: "Em trai, cậu đi cùng cô ấy ra xe lấy đồ nhé, cái hộp màu trắng ở ghế sau ấy."
Lý Cận Dữ hôm nay nhìn rất có tinh thần. Trước đây tóc hai bên lẫn mái trước của anh đều rất dài, lúc im lặng không nói nhìn rất u ám. Nhưng giờ tóc đã cắt ngắn, lộ trán cao, tóc mai cũng thưa bớt, khuôn mặt gầy, ánh mắt như viên cầu thủy tinh màu đen. Anh lúc này gọn gàng, sạch sẽ, trẻ trung, trong mắt đã có thêm sức sống.
Ngay cả người đã kết hôn, miễn nhiễm với trai đẹp như Phương Nhã Ân cũng còn ghé bên tai cô nói: "Tên nhóc này mà chải chuốt lên cũng ghê thật đấy chứ."
Diệp Mông lại cảm thấy đẹp thì có đẹp thật, nhưng không có gì khác so với những tên đẹp trai khác, bộ dáng trước đây vẫn khiến cô thích hơn.
Phương Nhã Ân dừng xe ở cuối hẻm, ngược với hướng xe Giang Lộ Chi. Diệp Mông đành đi theo Lý Cận Dữ xuyên qua đám đông, cả khoang mũi đều là mùi hải sản, nhưng ở bên cạnh Lý Cận Dữ, lại có thể ngửi được mùi hương nước hoa nam.
"Cậu xịt nước hoa?" Diệp Mông hỏi.
Giữa chợ đông đúc, tiếng hô hoán, tiếng rao hàng, tiếng cãi nhau… không dứt, Lý Cận Dữ không nghe rõ, theo bản năng cúi đầu xuống ghé sát cô: "Hả?"
Mùi hương nhàn nhạt lại lan tỏa, mặt cô lạnh đi, nhắc lại một lần nữa.
Lý Cận Dữ lúc này đã nghe rõ, cúi đầu nhìn cô, lắc đầu nhấn mạnh: "Không hề."
Diệp Mông theo Câu Khải nhiều năm vậy rồi, cô nắm rõ nước hoa nam trong lòng bàn tay, ngửi xong là đoán trúng ngay. Gặp bạn gái cũ mà cũng chải chuốt ghê vậy, còn ngụy biện, không đáng yêu chút nào. Cô cười lạnh, ồ một tiếng, lười nói tiếp.
"Cô không tin?" Lý Cận Dữ không phải người cứng nhắc, anh có thể cảm nhận được điệu bộ châm biếm của Diệp Mông, liền giải thích: "Là bà tôi, lâu rồi bà chưa tắm, tôi phải xịt nước hoa cho bà. Trong nhà cũng chỉ có một lọ nước hoa nam, của Dương Thiên Vỹ." Anh đưa một tay lên, cúi đầu ngửi ngửi, cũng tự ngửi thấy: "Chắc là bị dính thôi."
"Ờ." Diệp Mông nghiêm túc hỏi: "Bà nội dạo này thế nào?"
"Vẫn đang hồi phục." Anh cũng không nói nhiều.
Diệp Mông cũng không có gì để hỏi nữa, chỉ ồ một tiếng.
Lý Cận Dữ đáp: "Ừ."
Diệp Mông: "Ồ."
Lý Cận Dữ vẫn "ừ"
Hai người đến bên xe, Lý Cận Dữ thuần thục mở khóa, Diệp Mông lại cười lạnh. Im lặng cong người lấy chiếc hộp trắng trong xe xong, cô cũng không nói nhiều hơn: "Đi đây."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!