[Fang: Ghê gớm thật, dám hát cái bài cấp hai đó trong quán bar cơ đấy? Chắc cũng chỉ có cậu mới nghĩ ra cái bài đó. Tớ cứ tưởng trước đây cậu hát tặng người ta bài "Tay không hái trăng" là đủ trẩu (*từ lóng của giới trẻ) lắm rồi, không ngờ qua bao năm, cậu không những không bớt trẩu mà còn trẩu hơn. Sao, em trai Lý Cận Dữ nhận lời chưa?]
[Lá Chanh: Haizzz, hoàn toàn ngược lại, cậu ta còn trốn kỹ hơn.]
[Fang: Khó theo đuổi thế cơ á? Cậu ta không cảm động chút nào luôn? Tớ nghe kể mà còn xúc động mà. Thế cậu ta bảo sao?]
[Lá Chanh: Nói là chơi không lại tôi, thua rồi, đừng có bám theo cậu ta nữa.]
[Fang: Cái tên nhát gan đó, rõ ràng là nhìn có vẻ rất thích đùa giỡn, sao lại kêu không chơi lại cậu. Tuy đúng là có thua cậu một chút, nhưng cũng đâu có mấy ai dám chơi với cậu như cậu ta đâu.]
[Lá Chanh: Tớ rất rất nghi ngờ tên Lý Cận Dữ đó chưa bao giờ yêu đương nghiêm túc lần nào, bất chợt cảm thấy hơi kích động.]
[Fang: Sao cậu nhìn ra được?]
[Lá Chanh: Trực giác của gái đểu.]
[Fang: Má? Thế là cậu vẫn chưa bỏ cuộc hả?]
[Lá Chanh:???? Cậu mới quen tớ ngày đầu tiên đấy à?]
[Fang: Em Mông à, đang thật lòng yêu cậu ta hay chỉ vì thấy đẹp trai nên muốn đùa giỡn cậu ta?]
Diệp Mông nhìn vào màn hình, rất lâu sau mới gõ: [Đùa à, tớ đã yêu thật lòng ai chưa. Nhưng cũng không phải là đùa giỡn. Không thể phủ nhận là tớ bị rung động bởi cậu ta.]
[Fang: Là sao?]
[Lá Chanh: Thì là không muốn nhìn thấy cậu ta hẹn hò với người con gái khác, hiểu không? Hôm đó lúc cậu ta đến tìm chị Lệ, tớ còn tưởng cậu ta muốn bán thân thật. Nếu bị chị Lệ động vào thì chắc tớ khóc đến cạn nước mắt mất. Hơn nữa, tớ cũng không muốn thấy cậu ta tiếp tục chịu đựng một mình nữa, tớ muốn thử xem, mình có thể giúp cậu ta không, từ đó khiến cậu ta phục tùng tớ.]
[Fang: Chị gái biến thái này. Thế bây giờ cậu định làm gì?]
Diệp Mông nghĩ hồi lâu mới nhắn lại:[Không biết, thả cậu ta vài hôm rồi tính tiếp.]
Ai ngờ, lần thả này kéo dài đến tận nửa tháng. Nửa tháng này, cái tên Lý Cận Dữ dường như biến mất khỏi thế giới của cô vậy. Gần đến Tết, sinh viên về quê khiến trấn nhỏ vắng vẻ trở nên náo nhiệt, thậm chí đứng chờ thanh toán ở siêu thị cũng đông hơn ngày thường đến tận mấy hàng. Trên đường, những khuôn mặt trẻ trung mà xa lạ bỗng nhiều hẳn, trấn nhỏ bỗng chật chội, nhưng cũng coi như được rửa mắt.
"Vẫn đang thả hả?"
Lúc này Diệp Mông và Phương Nhã Ân đang đi sắm đồ tết ở chợ nông sản. Phương Nhã Ân đi qua ba tiệm không vừa ý được tiệm nào, cuối cùng cô dừng lại trước sạp bán hải sản khô, vừa chọn cá vừa nói với cô về chuyện Lý Cận Dữ.
"À, gần đây bận mà." Diệp Mông vừa ôm túi cá khô và cua khô, vừa cúi đầu nhìn đồ trong sạp, vừa nói: "Mấy hôm trước vào trung tâm phỏng vấn ở một công ty truyền thông, năm sau phải đi làm rồi."
"Thế là thời gian này hai người chưa gặp lại hả?" Phương Nhã Ân khó tin nhìn cô.
"Ừm, chưa." Diệp Mông thở dài một hơi, lắc đầu nói: "Chỉ mới gặp lại bà nội cậu ta có một lần." Nói đến đây, cô lại cười, trong lòng như đã hiểu: "Chắc là bà nội muốn tác hợp cho hai đứa bọn tớ, cứ giả vờ tình cờ gặp tớ ở đầu ngõ hai lần rồi. Có điều gần đây cũng không thấy bà nữa, không biết đã ra viện chưa."
"Được đấy chứ." Phương Nhã Ân ra vẻ tán thưởng: "Thắng ngay cửa ải đầu tiên rồi."
Diệp Mông xưa nay có theo đuổi ai cũng không bám lấy, càng không thích lại người cũ. Cô như một con diều vậy, biết chừng mực. Lúc yêu thương ai là bằng lòng lên rừng xuống biển, lúc buông tay thì đi đến cùng trời cuối đất cũng không thấy cô.
Nhưng với Lý Cận Dữ thì khác, cô cứ dăm ba hôm lại nhắn một tin wechat hỏi thăm. Mà cũng nhờ hứa cho Phương Nhã Ân 14 con cua mới đổi lại được wechat của anh. Có điều Lý Cận Dữ là bảo bối quỷ quyệt, ba ngày sau mới chấp nhận lời mời kết bạn của cô.
Tên wechat của anh là J, trang wechat của anh cũng rất đơn giản, chỉ share hai tin liên quan đến bệnh người già. Ảnh đại diện cũng để tấm ảnh đen như mực, không biết còn tưởng nhà có người vừa mất. Sau này Diệp Mông mới nhận ra, đó là bầu trời, ở chính giữa có một ngôi sao rất rất nhỏ.
Cô lướt xem, thấy có bình luận của Dương Thiên Vỹ: Ế, anh, sao anh đổi avatar rồi?
Dương Thiên Vỹ bình luận rất nhiều dưới ảnh anh, nhưng anh không trả lời lại cái nào.
Diệp Mông nhấn like, rồi lâu lâu lại gửi tin nhắn đùa anh.
[Lá Chanh: Bảo bối, hôm nay làm gì đấy?]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!