Chương 2: (Vô Đề)

5 năm sau.

Cuối tháng 10, 2019

"Mông Mông, mau đến đây cắt hành tây!" Từ trong bếp truyền ra tiếng gọi lớn.

"Vâng!" Diệp Mông lười biếng đáp lại, vứt điều khiển sang một bên, đi vào trong.

Trong phòng bếp, cô út đang bỏ từng con cua vào trong nồi, Diệp Mông xắn tay áo bước đến, lắc đầu nhìn vào trong nồi: "Thảm quá."

Cô út thấy kiểu làm bộ làm tịch của cô, trợn mắt: "Thế lát nữa cháu đừng có ăn."

"Thế thì cháu còn thảm hơn đấy." Diệp Mông cười đùa nói: "Thật ra, ở Bắc Kinh nhiều năm vậy rồi, nhớ cô với bà nội thì không bao nhiêu mà chỉ nhớ mỗi món cua này của cô thôi ạ."

Cô út đậy nắp nồi lại, mắng cô: "Không phải hồi xưa toàn nói với cô và bà là ông chủ ngày nào cũng mời mày ăn sơn hào hải vị à, sao, cua bị loại khỏi danh sách hải sản tươi ngon rồi? Đừng có nói là không giống vị cô làm, từ nhỏ giờ cái miệng mày là khéo nịnh nhất, không bao giờ nói gì thật lòng, tin mày cô đi đầu xuống đất."

Diệp Mông cười cười, không nói gì, tha phương ở Bắc Kinh mà, sung sướng hay khổ sở, thật hay giả gì chỉ mình cô rõ. Trong nhà không ai ủng hộ cô một mình giữa Bắc Kinh, Diệp Mông cũng không muốn kể thật để họ thêm đau lòng. Bỏ hành lên thớt, đầu óc cô bỗng nhiên trống rỗng: "Cắt thế nào ạ?"

Cô út biết mấy năm nay ở Bắc Kinh cô chưa vào bếp lần nào: "Tùy con, cắt thành thịt luôn cũng được."

Phập! 

Diệp Mông dứt khoát cắt một dao xuống, lẩm bẩm nói: "Thế thì lại tiết kiệm tiền quá."

"Đợi lát nữa bà đến..."Cô út ở đằng sau vừa thuần thục xắt gừng cho vào nồi, vừa nhẹ nhàng nhắc: "Con đừng có cãi nhau với bà, khó khăn lắm mới về nhà một lần, đừng có làm trò cười cho hàng xóm. Người đàn ông này điều kiện cũng không tồi, bà cũng đã làm rất nhiều việc..... Tiểu Lưu ở ủy ban nói chỉ cần con thích, đêm nay sẽ vì con mà tăng ca."

Bà nội chưa hỏi cô, đã tự ý dẫn người ta đến nhà.

"Con cũng thật sự cảm ơn cậu ấy," Diệp Mông lơ đãng nhìn vào trong nồi: "Bỏ chút rau thơm vào cua đi cô, tương ớt đâu ạ?"

Diệp Mông vừa bước vào bếp đã loay hoay không ngừng.

"Ngay phía sau tay con." Cô út đẩy con người vướng víu này ra, nhịn không được nói: "Cua cua cua, cả ngày chỉ biết có ăn cua, thông minh mấy cũng dùng vào việc ăn cua. Đi ra đi ra, đừng ở đây cản đường cản lối cô nữa."Cơn mưa mùa thu đến không hề báo trước.

Diệp Mông bị đuổi khỏi bếp, chán nản bước đến cửa sổ nhìn mưa rơi như hàng ngàn con nhện giăng tơ, che giấu cái nặng nề của nơi này, khiến người ta không thở được.

"Cô Diệp làm việc gì ở Bắc Kinh?"

Diệp Mông quay đầu, không gian lặng im bỗng xuất hiện tiếng nói của người đàn ông phía sau lưng cô. Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi, từng cử chỉ hành động đều toát ra vẻ thành thục, trầm ổn. Tuy không gọi là đẹp trai, nhưng cũng tính là sáng sủa. Ở cái trấn nhỏ này, như vậy là rất ổn rồi. Nhưng kiểu thành thục trầm ổn này, lại không phải kiểu mà cô thích.

Anh ta nói chuyện không hề giấu diếm, có gì nói nấy, có nhiều lúc, lại chỉ đứng im lặng hút thuốc. Có thể nhìn ra, anh ta vì áp lực kinh tế mới đồng ý kết hôn để ở rể.

Đúng vậy, không biết bao nhiêu đời nhà Diệp Mông đã phải mang dòng máu độc tôn, cả ba người cô của cô đều không thể sinh con, bây giờ đều đã ly hôn. Chỉ có mỗi mình bố Diệp Mông có thể sinh ra cô, không may là năm đó nhà nước bắt kế hoạch hóa, bố cô lại nằm trong biên chế, chỉ được sinh một con, nếu không sẽ bị đuổi việc. Do đó, Diệp Mông cứ vậy trở thành cháu độc đinh trong nhà.

Cũng may, bà nội cô không trọng nam khinh nữ, cả nhà ai nấy cũng yêu thương, che chở cô. Diệp Mông học xong đại học ở thủ đô, cả nhà đã sắp xếp để cô có thể về quê làm việc, kết hôn, sinh con, dù thế nào cũng quyết không để cô ở lại Bắc Kinh.

"Tôi đi làm thuê." Diệp Mông xoay người, tò mò hỏi: "Bà tôi đã hứa cho anh bao nhiêu tiền, anh mới đồng ý kết hôn với tôi?"

Nhà Diệp Mông không khá giả gì. Nhà họ Diệp ở trong trấn bị xem là quý tộc thất thế, truyền thuyết bí sử cũng nhiều vô số kể, đến bây giờ ở trấn, trong mấy buổi hội trà của đám thư sinh vẫn còn nhắc đến chuyện xưa nhà họ Diệp. Nói đơn giản thì là hồi ông cố nội cô còn sống, cả nhà cũng được xem như có tiền có thế. Nhưng sau khi ông cố nội mất, họ Diệp âm thịnh dương suy, không còn người đàn ông nào có thể chống đỡ nổi cả gia tộc, cho nên tụt dốc đến nay.

Mà nữ quyến trong nhà vẫn chưa tin nổi chuyện đó, vẫn còn sống trong thời huy hoàng ngày xưa, nhất là bà nội cô, một mực ép Diệp Mông phải ở lại trấn, thà làm cô tiểu thư nghèo túng chứ không muốn cô phải làm thuê khổ sở ở tận Bắc Kinh.

Mà quý tộc nhà họ Diệp đã thất thế nhiều năm như vậy, nhưng có một chuyện vẫn phải duy trì, đó là nếu bên trai muốn đến ở rể, thì sẽ trở thành bù nhìn sống thật sự. Sau nhiều lần được mấy người cô khuyên hết lời, cuối cùng bà nội mới không ép người ta đổi họ để ở rể nữa, nhưng đứa con sinh ra buộc phải mang họ Diệp. Những chuyện khác bà đều có thể thỏa hiệp, riêng họ của đứa cháu thì không.

"Đúng ra mà nói thì, tôi chỉ là xin bác trai cho vay mà thôi." Người đàn ông đứng bên lan can, biểu cảm vẫn trước sau như một: "Sau khi hai chúng ta kết hôn, không cần tôi phải mua nhà mua xe, hơn nữa bác trai còn nói sẽ giúp tôi mở tài khoản vay theo kiểu nhân viên. Ngoài ra, bà nội cô nói, căn nhà của tổ tiên ở phía Nam có thể đứng tên chúng ta, có điều phải đợi sau khi chúng ta 50 tuổi."

Diệp Mông: "Đó là cái nhà tranh thôi, anh chưa đến 50 tuổi nó đã sập từ lâu rồi."

Người đàn ông mặc vest không ngờ cô lại thẳng thắn như vậy, ngẩn người, tàn thuốc không kịp gạt rơi xuống áo và lan can, nước mưa khiến áo thấm một vệt nhỏ. Anh cũng không để ý đến chiếc áo, chỉ nhẹ nhàng xin lỗi: "Thật ngại quá, hay là ngày mai tôi tìm người đến sơn lại lan can này?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!