Chương 18: (Vô Đề)

Nghề mẫu móng nam thực ra rất thịnh hành ở nước ngoài, nhưng yêu cầu tương đối cao, không được có chỉ tay quá nhiều, không có sẹo trên tay và da phải trắng vân vân. Trước đây từng phải miễn cưỡng chấp nhận rất nhiều người, nhưng Lý Cận Dữ lại là kiểu quá xuất sắc, hoàn toàn đáp ứng mọi điều kiện. Chị Lệ cảm thấy mình như nhặt được bảo bối vậy, không nói nhiều lời lập tức ký hợp đồng với anh.

Nhưng Lý Cận Dữ vẫn còn do dự lắm.

Chị Lệ vừa phóng bút ra giá: "Lương tôi đặt cho cậu là ngang giá mẫu quốc tế rồi, không tin cậu cứ hỏi người trong nghề ấy, lần trước có một cậu nhóc cũng rất đẹp trai đến ứng tuyển tôi mới ra giá 500 tệ một ngày."

Anh ngưng mắng chửi trong lòng, lấy bút ký tên mình.

Chị Lệ hài lòng cầm tờ hợp đồng lên, nhớ trước đây lúc Kiều Mạch Mạch giới thiệu cậu cho chị, vừa cất hợp đồng vừa hỏi: "Số tiền này đủ để chữa bệnh cho bà cậu chưa?"

Đương nhiên là không đủ, nhưng ít nhất cũng có thể bù vào chi phí hóa trị lần đầu, sau đó anh lại nghĩ cách kiếm tiền khác. Tình cảnh của anh hiện giờ, chỉ có thể được bước nào hay bước nấy.

"Không đủ." Lý Cận Dữ thành thật nói.

Quán cà phê trong trấn không bao giờ là đông người, thậm chí là vắng vẻ.

Chị Lệ cũng không bất ngờ, gật đầu, rất thẳng thắn nói: "Vậy đành nghĩ thêm cách khác thôi,  tiền lương tôi cho cậu thế là cao nhất rồi, không thể cao hơn được nữa. Vốn tiền lương là cuối tháng mới phát, nhưng nghĩ đến cậu đã cần gấp, tôi có thể giao trước cho cậu một khoản, để cậu lo cho đợt hóa trị đầu tiên của bà cụ. Bệnh của người già không thể kéo dài được."

Chị Lệ là người phụ nữ giàu có trong trấn, đã ly dị nhưng thích mấy cậu trai trẻ. Chị mà đã theo đuổi ai là nắm chắc trong tay. Chỉ có điều chị chỉ thích vai u thịt bắp chứ không có hứng thú với kiểu anh tuấn khí chất này. Vì nếu hai người mà có qua lại với nhau thật thì tiền tài của chị sẽ bị lộ mất. Nếu mà bao nuôi thì chị còn sợ Lý Cận Dữ chết trên giường luôn ấy chứ. Nên đưa lương trước cho anh cũng chỉ vì chị luôn có cảm tình với trai đẹp mà thôi.

Trước khi đi, chị còn tặng anh một lọ sơn: "Hai bàn tay của cậu rất được, nhưng bình thường cũng phải chú ý dưỡng móng một chút, rảnh rỗi thì đun sữa làm cái mặt móng, thoa lên." Sau đó chị Lệ nhìn lên bàn tay gầy một cách tinh tế của cậu: "Vết sẹo trên cổ tay này của cậu, tôi cho là cậu nên đi xăm lên. Nếu không mỗi lần đều phải photoshop thì phiền lắm."

Lý Cận Dữ rất nghiêm túc nghĩ ngợi một hồi: "Vâng."

Chị Lệ chuẩn bị quay người rời đi, lại như nghĩ ra gì đó, cười nói với anh: "Nếu cậu không ngại thì chị có một người bạn đang tìm mẫu đồ lót, chị có thể giới thiệu giúp cậu."

"..... Cảm ơn."

Khóe môi Lý Cận Dữ cứng đờ, trong lòng lại bắt đầu chửi thề.

Chị Lệ vừa đi, Lý Cận Dữ cũng không lập tức đứng lên, anh ngồi trên sofa một lát mới ra ngoài tìm hai người họ.

Từ lúc anh ra khỏi quán, Diệp Mông chỉ chuyên chú nhìn lên tay anh. Hóa ra là đi làm mẫu móng thật, trước đây không để ý, tay anh đúng là không khác gì tay nam chính trong mấy bộ truyện tranh, vừa thon dài lại sạch sẽ trắng trẻo.

Lý Cận Dữ vừa ngượng, vừa thấy phiền, liền ho một tiếng rồi đút hai tay vào túi, không để cô xem nữa: "Cô bắt cóc bà nội tôi làm gì?"

"Ai dám chứ." Diệp Mông giải thích: "Tôi thấy bà ở chỗ đầu con hẻm, tình cờ thôi."

Lý Cận Dữ liếc nhìn bà nội đang ngồi trên xe lăn, bà cũng đưa mắt nhìn lại anh, khẽ chớp chớp mắt, anh im lặng nín cười, hóa ra bà bỏ ra nhiều công sức thế này là muốn Diệp Mông làm bạn gái anh.

"Đi thôi, tôi tiễn cô về." Anh nói với Diệp Mông.

"Hả?" Diệp Mông ngây người, "Thế còn bà...."

Lý Cận Dữ tỏ vẻ lười quan tâm, chân dài vòng qua xe lăn, bước đi không thèm quay đầu lại, khinh khỉnh nói: "Bà khỏe như thế, cần tôi làm gì nữa."

Hai bà cháu này đúng là tương ái tương sát (*vừa yêu vừa hận) mà. Diệp Mông đi không được, ở lại cũng không xong. Thấy cô chần chừ, bà nội cũng gấp thay cô, muốn giậm cả chân,  răng giả cũng muốn bay theo rồi: "Con bé ngốc này, mau chạy theo đi."

Hai người đi xa rồi, bà mới lộ ra vẻ hài lòng, nhân viên tình nguyện nhìn thấy tất cả, trên đường đưa bà về viện mới trêu: "Bà muốn bế cháu lắm rồi đây mà."

Thẩu Cúc Hoa ngồi trên xe, lắc lắc đầu, không yên tâm quay lại nhìn về bóng lưng cao lớn mà bà yêu thương đang dần biến mất kia: "Tôi chỉ là muốn tìm một người có thể ở bên thằng bé mà thôi." Đợi sau khi Diệp Mông đuổi kịp Lý Cận Dữ, bà mới yên tâm quay đầu lại, cười nhẹ nhõm: "Nếu không tôi mà đi rồi, nó sẽ cô đơn cả đời mất."

Nhân viên tình nguyện ngạc nhiên, cười: "Sẽ không đâu, vẻ ngoài của cháu trai bà thu hút rất nhiều cô gái đấy."

"Cô không hiểu đâu." Thẩu Cúc Hoa phất phất tay, đáp qua loa.

Đèn đường của trấn vẫn luôn thất thường như vậy, cây này sáng thì cây kia tắt, khiến con đường trở nên mờ mịt. Thế nhưng trên đường ngược lại rất náo nhiệt, đều là đến hồ tản bộ, mà lúc này đây, đôi nam nữ trước mặt họ đúng là quá chói mắt, nhan sắc cả hai đều xuất chúng trong trấn. Điều này khiến Diệp Mông có thể cảm nhận được ánh mắt đánh giá của mấy cô học sinh cách xa cả chục mét.

Ánh mắt của học sinh rất to gan, rất mãnh liệt. Không giống như nam nữ trưởng thành sẽ hay trốn tránh ánh mắt người khác. Cho nên bất kể Diệp Mông có phóng ánh mắt rực lửa nhìn lại, mấy cô học sinh vẫn không hề né tránh, cứ thế nhìn hai người bọn họ, ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!