Chương 16: (Vô Đề)

Tóc húi cua khó khăn lắm mới rảnh rỗi ngồi trong WC nam hút điếu thuốc, xoay người thấy Lý Cận Dữ tiến vào, cậu cười híp mắt đưa bao thuốc qua.

Ban đầu Lý Cận Dữ không nhận, từ chối ngay.

Lý Cận Dữ mang đồng phục giống cậu ta, nhưng tóc húi cua bỗng cảm thấy trong lòng dâng lên một cảm giác tự ti, cảm thấy câu nói người đẹp vì lụa chẳng đúng chút nào.

Nghĩ vậy, tóc húi cua ngượng ngập dắt điếu thuốc lên tai, mở lời: "Soái ca, anh là cảnh sát hả?"

Đây là câu nói mà Lý Cận Dữ cảm thấy buồn cười nhất từ trước tới giờ. Xưa nay chưa ai nói anh giống cảnh sát cả, đừng nói là bây giờ không khác gì thằng lưu manh đầu đường xó chợ, hồi anh còn là tên nhóc ngoan ngoãn vâng lời, cũng không ai cảm nhận được khí chất cảnh sát trên người anh.

Lời nhận xét nhiều nhất chính là, anh giống như tên ngốc ngây ngô, vì trước đây nhìn anh vừa ngây thơ lại rất ngọt ngào.  Thấy mấy chị gái xinh đẹp, lâu lâu cũng sẽ gọi một tiếng tiểu tỷ tỷ cho bọn họ vui.

Lý Cận Dữ lắc đầu, lại lấy điếu thuốc trên tai cậu xuống: "Người anh em, cho xin miếng lửa."

Tóc húi cua cười hề hề châm lửa cho anh.

Lý Cận Dữ thong thả hút thuốc, cúi đầu nhả khói, nhẹ rũ mắt.

Làn khói từ từ đi vào miệng, hàng ngàn con kiến trong phổi từ từ thức tỉnh, chạy tán loạn trong phổi anh, cảm giác quá mãnh liệt khiến anh nhịn không được, ho mạnh vài tiếng.

"Chưa từng hút à?" Tóc húi cua hỏi. Nhìn bàn tay cầm thuốc của anh, màu của ngón tay cầm thuốc và màu của các ngón còn lại không giống nhau, đây hiển nhiên là kẻ nghiện thuốc.

Lý Cận Dữ lơ đễnh gạt tàn thuốc, lãnh đạm nói: "Phổi không tốt nên cai, ít hút."

Tóc húi cua ồ một tiếng, nghe nói những người cai thuốc sau khi hút thuốc lại chỉ càng hút thuốc bạo hơn xưa, cậu ta thầm tính toán, vừa nãy lấy của Lý Cận Dữ 100 tệ, điếu thuốc này là 2 tệ.... Tóc húi cua bỗng thấy lo lắng, cảm thấy cuộc trao đổi này sắp lỗ rồi. Sợ Lý Cận Dữ muốn hút điếu nữa, lập tức kiếm cớ rời đi.

Lý Cận Dữ cai thuốc là vì muốn cai cùng bà nội. Anh cai được rồi, nhưng bà thì không. Có điều bà cũng không định sẽ cai thuốc thật, chỉ là dỗ anh mà thôi.

Lý Cận Dữ từng có thời gian hút thuốc rất dữ, thực ta từ hồi ở Mỹ đã hút rồi. Từ hồi đó anh đã hiểu, từ sâu trong anh chẳng phải là kiểu ngoan ngoãn gì, anh chỉ muốn lấy lòng mẹ, để mẹ biết anh sẽ không tranh cái gì của anh trai, nên trước mặt mọi người anh giả bộ là thiên sứ lương thiện, dịu dàng. Nhưng trên thực tế, ở Mỹ mấy năm, đánh nhau, hút thuốc, uống rượu, hút bóng cười… anh không bỏ sót cái nào. Bản thân anh ngang tàng đến mức nào, chỉ có anh biết.

Hình như, bà nội cũng biết.

Người bà nhìn ngoài thô cằn, lỗ mãng vậy thôi, nhưng thực ra là người hiểu anh nhất.

Sức khỏe của bà hồi phục không tốt lắm, xương cốt ba tháng rồi vẫn chưa lành được, chắc là lại lén hút thuốc sau lưng anh, Dương Thiên Vỹ trông không kỹ, y tá lại càng không. Anh không ở viện, không ai trông nổi bà. Mỗi ngày anh đều như con quay chạy khắp nơi kiếm tiền lo thuốc thang cho bà, bà lại không hiểu cho anh chút nào.

Tâm trạng của anh hôm nay rất không tốt, vừa nãy còn cãi nhau một trận với bà.

Hai người cứ gặp là cãi nhau, thực ra cũng đã là thói quen rồi. Nhưng lần này bà anh rất kiên quyết, một hai không ở lại viện nữa, kêu nằm viện không ích gì, xương cũng chẳng lành lại, sống chết đòi về nhà, nhưng về nhà anh càng không có thời gian chăm sóc bà.

Sau đó, bác sĩ tìm đến anh.

Anh mới biết tại sao bà lại đòi về nhà gấp vậy.

Gần đây bà anh ho ra máu, mấy hôm trước nhân lúc tái khám, bác sĩ cũng chụp CT phổi cho bà luôn, kết quả không tốt lắm. Vốn muốn báo cho anh đầu tiên nhưng bà cụ lại nhất quyết không cho họ liên lạc với anh, nói anh đang bận, vừa nãy anh tiễn Diệp Mông về đến viện mới biết chuyện. Về cơ bản thì xác định là ung thư phổi, nhưng may là đang giai đoạn đầu.

Kỳ thực kết quả này anh đã chuẩn bị sẵn tâm lý từ lâu. Bà nội nghiện thuốc không khống chế được, lại thêm tuổi già sức yếu, sớm đã nằm trong nhóm nguy cơ cao rồi. Anh biết, bà nội sớm muộn gì cũng sẽ ra đi, nhưng cũng muốn dùng hết sức mình để kéo dài vài năm tuổi thọ cho bà.

Bác sĩ đưa ra các phương án rất trọng tâm, nếu hóa trị, sẽ tốn rất nhiều tiền bạc, theo thời gian, bệnh nhân có thể phải chịu đau đớn nhất định, nhưng kết quả sẽ tốt hơn bây giờ. Vì bà đang còn ở giai đoạn đầu nên dễ hồi phục, còn kéo dài được thêm 10 năm cũng không thành vấn đề.

Nếu không hóa trị, tiết kiệm được tiền, bệnh nhân cũng sẽ không phải chịu đau đớn, nhưng nhiều nhất chỉ kéo dài được hai năm. Thông thường bác sĩ sẽ không đưa ra số năm nhất định thế này cho bệnh nhân, nhưng vì là Lý Cận Dữ, ông phải dựa vào kinh nghiệm của chính mình để phán đoán, cho anh thời gian quyết định.

Anh biết bà nội chắc chắn là lo chuyện tiền bạc. Nhưng thân thích giàu có trong nhà đã đoạn tuyệt từ khi bố anh quyết định đi ở rể rồi. Những người thích thể diện trong trấn, đều khinh thường những người đi ở rể.

Trong thẻ của anh còn không đến 1 vạn, còn không đủ cho một lần hóa trị.

Lý Cận Dữ ngậm thuốc, mãi không hút vào, tàn thuốc thi nhau rơi từng đợt. Anh dựa vào bồn rửa tay, hai cánh tay nắm lại thành quyền, cũng không nghĩ sẽ đánh ai.

Danh bạ điện thoại từ đầu đến cuối, cũng không có ai để mượn tiền.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!