Lý Cận Dữ cũng rất bình tĩnh, đối phó linh hoạt: "Ồ thế sao, vậy cô muốn xem tôi và Trịnh Khai Nhiên đánh nhau một trận hả? Hay là chỉ muốn xem Trịnh Khai Nhiên cho tôi một trận?"
"Đừng lo, nếu anh vì tôi mà bị đánh, tôi chắc chắn sẽ lấy thân báo đáp." Diệp Mông cười híp mắt nói.
Ý ngầm cảnh báo Trịnh Khai Nhiên, nếu cậu dám động đến Lý Cận Dữ, vừa hay tôi có lý do để lấy anh ấy rồi.
Trịnh Khai Nhiên xem như đã hiểu, đôi cẩu nam nữ này đã qua lại với nhau từ lâu rồi. Hắn đứng lì tại chỗ tầm 5,6 giây. Nếu khuôn mặt có thể biến đổi theo sự tức giận trong hắn thì có lẽ lúc này mặt hắn đã không khác gì cây đèn ngũ sắc trong sàn nhảy rồi. Cuối cùng cả mặt hắn xanh mét, không nói một lời, nổi giận đùng đùng đá cửa rời đi, đám thanh niên trong quán cũng lần lượt đứng lên theo hắn ra về.
"Ấy ấy ấy… không ăn nữa sao?" Chủ quán vội vã chạy theo ra tận cửa: "Còn… còn chưa thanh toán mà!"
Diệp Mông cười nhìn chủ quán: "Thật ngại quá, để tôi thanh toán hết cho."
Chủ quán khó xử, chần chừ: "Chuyện này...."
Diệp Mông rất lịch sự, khiến người ta không cách nào từ chối được: "Không sao, lát nữa tôi sẽ thanh toán."
Trịnh Khai Nhiên chưa đi quá xa, đứng ở ngoài cửa gọi một cuộc điện thoại, lại lấy một điếu thuốc từ đám đàn em. Bên cạnh hắn là mấy chiếc Audi xếp thẳng hàng. Diệp Mông chăm chú nhìn một lúc, nói với Lý Cận Dữ: "Cậu đoán xem lát nữa hắn gặp ai?"
Lý Cận Dữ lười đoán: "Ăn xong rồi đúng không, xong rồi thì giải tán."
Diệp Mông quay lại nhìn anh, nghiêm túc cảnh báo một câu: "Lần sau còn để tôi nghe thấy cậu nói tôi là ghệ của ai, tôi cho cậu biết mặt."
"Hắn ta thích cô, cô không biết sao?" Lý Cận Dữ lười vòng vo với cô: "Tôi đã nói rồi, tôi chỉ muốn cùng bà sống an ổn hết đời này ở trấn, không muốn vướng chuyện rầy rà, lần trước tôi giúp cô hoàn toàn là vì nể mặt chị Nhã Ân và vì tiền, nhưng tôi sẽ không vì cô mà đắc tội với hắn, tự chuốc phiền phức cho mình."
Thực ra bây giờ không còn ở cạnh Lý Lăng Bạch nữa, anh cũng điều chỉnh cảm xúc tốt hơn. Với những người không mấy quen biết, những phiền phức lâu lâu xuất hiện, anh tự khắc biết kiềm chế. Lý Cận Dữ không hiểu tại sao không ai nhận ra, lại chỉ có mỗi Diệp Mông nhận ra.
Cô hỏi: "Vậy tại sao cậu lại hẹn hò với Giang Lộ Chi?"
"Vì chị ta ở Bắc Kinh, không cần hẹn hò, đỡ tốn tiền. Hơn nữa bà sẽ không còn lý do giới thiệu mai mối cho tôi nữa. Tôi nói rồi, tôi là một tên cặn bã." Anh lạnh lùng tự giễu.
Diệp Mông cười đến thản nhiên: "Thật không may, trên phương diện tình cảm, tôi cũng là người rất tệ hại. Cậu nói Trịnh Khai Nhiên, bao năm rồi ở trước mặt tôi giống như mảnh vải trắng vậy, bao nhiêu tình ý đều viết lên trên ấy."
Cho nên sau này cô tuyệt giao với hắn, không phải vì sợ hắn tìm mình báo thù, mà là không muốn cho hắn tia hy vọng nào nữa. Ai mà biết, thời thế thay đổi, Trịnh Khai Nhiên trở thành người có máu mặt, cô cũng không còn dễ dàng chọc vào hắn nữa. Thời niên thiếu còn có thể nói cắt đứt là cắt đứt, nhưng bây giờ đều là người trưởng thành rồi, làm gì cũng phải chừa đường lui.
Hai người im lặng hồi lâu.
Trong khoảnh khắc, Diệp Mông thấy bên ngoài có hai chiếc xe màu đen chậm rãi chạy đến, một lúc sau, Trịnh Khai Nhiên và đám đàn em cũng dập hết thuốc, đứng bên hàng Audi, khí thế bao trùm cả con ngõ.
Vào lúc chiếc xe màu đen vòng lại, cửa ghế sau hơi hạ xuống, có một cái tay chìa ra ngoài vứt tàn thuốc, chiếc nhẫn đeo ở ngón trỏ là vàng ngọc lục bảo, nhìn rất xưa cũ, nhưng cũng rất hiếm thấy.
Kỳ thực lúc đó Diệp Mông không nghĩ đến, mãi đến khi Lý Cận Dữ bước ra khỏi quán cua, chuẩn bị bắt xe, cô mới nhớ ra. Cả người liền ngây ra, nháy mắt đứng khựng lại, Lý Cận Dữ đi xa rồi mới phát hiện cô không đi theo, quay đầu nhìn, đã thấy Diệp Mông bước nhanh về hướng ngược lại.
Lý Cận Dữ đuổi theo, giữ chặt cô: "Làm gì đấy?"
"Tôi đi tìm Trịnh Khai Nhiên."
"Giờ cô đi tìm hắn làm gì? Không nỡ lòng tổn thương hắn?"
Diệp Mông lười giải thích với anh, đẩy anh sang một bên: "Em trai, chị đây không đùa với em. Bây giờ chị có chuyện rất gấp cần xác nhận, em cứ đi chơi một mình trước đi."
Anh lãnh đạm trở lại: "Cô nói có chuyện gì đi, rồi tôi chỉ cho cô đi đâu tìm bọn họ."
"Cậu biết họ đi đâu?"
Lý Cận Dữ khoanh tay trước ngực, dựa người vào tường, cười cười nói: "Cô muốn tìm Trịnh Khai Nhiên, hay muốn tìm chiếc xe biển sô 5567?"
Diệp Mông ngây người: "Cậu biết?"
"Không biết." Cậu lắc đầu: "Nhưng xe kia không phải xe ở vùng này, tôi có liếc qua biển số nên nhớ, trí nhớ quá tốt thì biết sao được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!