Chương 14: (Vô Đề)

Mấy năm gần đây trấn Ninh Tuy phát triển rất nhanh, phía Bắc cũng được tu sửa lại, chỉ còn vài căn nhà kiểu cũ. Mấy nhà hàng cũ cũng bị đập đi, bây giờ trung tâm trấn đã là phía Tây. Phía Tây ngày càng mọc lên nhiều tòa nhà cao tầng, công viên khắp nơi, đường cái rộng rãi, có cả đường sắt xuyên qua ngọn núi.

Quán cua mới nằm ở ngay cạnh nhà ga cũ, hai người vừa bước vào, tàu hỏa đã chạy rầm rập về phía Bắc. Tục ngữ nói, gió thổi là chân cua lại mập. Mùa này chính là mùa của cua, hơn nữa ăn mãi không chán.

"Ăn gì?" Lý Cận Dữ đưa menu cho cô: "Thanh cua hay cua bơi?"

"Thanh cua đi." Diệp Mông rất rành tiệm này, không cần nhìn thực đơn, nói thẳng: "Thanh cua ở đây rất ngon."

Anh gật đầu, gọi món. Diệp Mông bất chợt cảm thấy bữa ăn này hơi gượng gạo. Hai người không nói gì, Lý Cận Dữ cúi đầu, không ai nhìn đối phương, mỗi người một cái điện thoại.

Lý Cận Dữ ngồi chưa bao lâu đã cầm điện thoại đi ra ngoài: "Tôi đi nghe điện thoại."

Lúc quay lại, Diệp Mông đã cất điện thoại đi, đưa mắt nhìn anh ngồi xuống, rất tự nhiên hỏi: "Là ai gọi vậy?"

"Kiều Mạch Mạch." Lý Cận Dữ ngồi xuống, thuận tay nhét điện thoại vào túi.

"Hình như tôi chưa nghe con bé hát bao giờ."

Lý Cận Dữ nhìn cô: "Tối nay con bé có hát, đi không?"

"Cậu đi không?"

Lý Cận Dữ hơi nghiêng đầu, nhìn về phía đường sắt: "Tối nay tôi ở viện với bà."

Diệp Mông lộ vẻ tiếc nuối: "Vậy lần sau cậu hát, tôi sẽ đi."

Anh bất lực cong môi cười, vừa với lấy hũ tương qua, vừa nói: "Cứ phải quấn lấy tôi vậy à?"

"Làm bạn không được chắc? Hay là cậu sợ mình sẽ yêu tôi?" Diệp Mông lấy điện thoại ra, cho anh xem màn hình: "Tự mình xem đi, bà nội gần đây đã giới thiệu cho tôi một cậu em,  nhỏ hơn cậu, còn đẹp trai hơn cả cậu nữa."

Quả đúng thế thật, bà nội gần đây sợ cô đêm dài lắm mộng lại xách vali quay lại Bắc Kinh nên lập tức giới thiệu cho cô một cậu em, có điều Diệp Mông không hiểu gần đây bị làm sao, cậu em này rõ ràng phù hợp với hình tượng trong lòng cô, nhưng cô lại cảm thấy cậu ta ngoan quá, cứ sai sai.

"Tự thêm tương ớt vào đi." Lý Cận Dữ đổ tương vào bát mình xong, đưa cho cô, không quan tâm, cười một tiếng: "Vậy chúc cô và cậu em đó dài lâu, đầu bạc răng long."

Phục vụ bưng nồi cua lên, Diệp Mông cảm ơn một tiếng, mới nói với anh: "Tại sao vừa nãy cậu lừa tôi là cúp điện, có phải cậu lén học thuộc cái bảng chỉ dẫn giải mã không? Trước đây cậu chưa từng tiếp xúc với mã Morse sao?"

Lý Cận Dữ thêm tương, buồn cười nói với cô: "Tôi là một kẻ hát thuê thôi, nghiên cứu mấy cái đó làm gì?"

"Thật sao?" Diệp Mông híp mắt nghi ngờ: "Nhưng cậu hát cũng rất bình thường, không động tác, không tình cảm. Nếu không phải vì đẹp trai, tôi đã đòi chủ quán trả lại tiền rồi."

Anh bình thản dùng đũa khuấy bát nước chấm, dựa vào phía sau, rất lý trí nói: "Đẹp trai không phải là được rồi sao?"

"Cậu cũng rất biết dùng mặt kiếm cơm đấy chứ." Diệp Mông đùa, hiếu kỳ hỏi: "Cái mã đó, tôi có học một tuần cũng không thuộc nổi, cậu 10 phút đã thuộc rồi? Trước đây cậu từng nghiên cứu mấy thứ đó sao?"

Anh nghiên cứu mật thất là vì thích hay chỉ vì tiền?

Anh thông minh như vậy, tại sao không học đại học chứ?

Cả đầu cô tràn ngập câu hỏi, cảm thấy cậu em này thật sự quá thần bí.

Phục vụ lúc này mới đưa đồ ăn lên.

Hai người họ ngồi bàn bốn người, Lý Cận Dữ dựa vào ghế, không nhúc nhích, một tay vắt lên ghế, thản nhiên đợi phục vụ dọn đồ ăn lên bàn, mới lãnh đạm hỏi một câu: "Cô biết phương pháp loci không?"

Diệp Mông ngây người, từ này vốn không hề xa lạ. Ông  chủ cũ của cô, Câu Khải là cao thủ phương pháp này. Hắn tốt nghiệp đại học A, còn từng là quán quân cuộc thi Bậc thầy trí nhớ. Nhưng cô không phải là người có trí nhớ tốt, cũng lười tìm hiểu những chuyện mà chỉ đám học bá mới đi nghiên cứu.

"Biết, sếp cũ của tôi có áp dụng." Cô dựa vào những ký ức mơ hồ nói: "Nghe nói là ghi nhớ những thứ mới thông qua những nơi thân quen? Giống như là trong đầu mình có một căn nhà, mỗi phòng trong căn nhà đó đều có thể chứa một lượng lớn thông tin?"

Lý Cận Dữ gật đầu: "Gần như là thế, đơn giản mà nói thì, không nhất định là một căn nhà, có thể là một căn phòng, cũng có thể là một con người, thậm chí có thể là một tấm ảnh. Chỉ cần là đồ vật mà cô quen thuộc, cô chỉ cần nhắm mắt là có thể tưởng tượng ra hình dáng của nó ấy, lúc gặp phải cái gì đó cần ghi nhớ, cô có thể dùng khả năng liên tưởng để ghép chúng lại với nhau, như vậy thì một vài phút là có thể thuộc được, rất đơn giản."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!