Chương 12: (Vô Đề)

Trăng sáng sao thưa, đèn đường trấn nhỏ lúc tỏ lúc mờ, hắt lên con đường dài. Đêm càng về khuya, chỉ còn tiếng gió xuyên qua kẽ lá. Lâu lâu ở dưới lầu lại nghe tiếng đám thiếu niên hi ha đánh game về khuya.

Diệp Mông chỉnh lại ngọn đèn, ánh sáng vàng mờ dần chuyển sang màu trắng rõ. Bóng dáng chàng trai đang mơ hồ cũng vì thế mà trở nên rõ nét hơn. Cô nghiêng đầu nhìn, lần đầu tiên nghiêm túc đánh giá chàng trai đối diện.

Thực ra anh hơn hẳn đám thiếu niên dưới lầu. Nhưng khuôn mặt Lý Cận Dữ vừa trắng vừa gầy, môi và mí mắt đều mỏng, đường cong sắc sảo, yết hầu rõ nét, nếu đeo thêm kính cận thì không khác gì tri thức cặn bã. Nếu chỉ nhìn thế này, thì rất tùy tính, rất lơ đãng, là kiểu mà chỉ cần đi trên đường thôi cũng bị người của mấy công ty giải trí nhét danh thiếp vào tay. Ánh mắt anh trong sáng, không có sự vô tư lự, nhưng lại rất giống với đám thiếu niên dưới lầu.

Diệp Mông cũng cảm thấy, nếu chỉ là trai đẹp bình thường thì sẽ không quá để ý, nhưng vẻ đẹp trên mặt anh còn kết hợp với một loại khí chất cấm kỵ, trầm mặc mà thần bí, như thể có một sợi dây vô hình đang cuốn lấy cổ cô.

Muốn biết quá khứ của anh.

Muốn biết tình cảm của anh.

Muốn biết rốt cuộc anh đã lớn lên trong gia đình thế nào.

Lý Cận Dữ tắt màn hình wechat, hai tay chống đầu gối, rất thẳng thắn nói: "Diệp Mông, nếu tôi thật sự thích một người, tôi sẽ không thay lòng. Tôi sẽ mãi mãi thích người ấy, và trong mắt người ấy cũng chỉ có thể có mình tôi."

Anh quay đầu nhìn cô, nói tiếp: "Nhưng rõ ràng, cô không phải, cho nên, tốt nhất đừng chọc vào tôi."

"Sao cậu lại biết tôi không phải?" Diệp Mông cười hỏi lại.

Lý Cận Dữ lúc này mới để ý dưới xương quai xanh của cô có khắc hình xăm, hình như là tên của một người.

Anh cười lạnh, mở điện thoại, bấm vào khung wechat. Căn phòng yên tĩnh bỗng vang lên giọng nói quen thuộc.

"Cậu cũng tự tát vào mặt nhanh thật đấy, hôm qua ai nói không thể thích bạn trai cũ của Giang Lộ Chi."

Diệp Mông cắn một ngụm táo, chậm rãi nói: "Đúng là có nói thế thật, lúc đó khác bây giờ khác, con người không thể bất biến được. Bình thường không nhìn kỹ cậu ta, tối qua ngồi trong bar nhìn kỹ mới thấy, ngoại hình đúng với tiêu chuẩn của tớ. Chưa từng thấy ai khớp với hình mẫu lý tưởng của tớ đến vậy, vừa ngoan vừa đẹp. Cực phẩm như này mà bỏ qua tớ còn là con gái chắc?

Hơn nữa nghĩ ở một góc độ khác, Tiểu Giang áp bức tớ nhiều năm vậy, tớ lấy được bạn trai cũ của cô ta, không phải cũng là đảo ngược tình thế sao? Dù gì tớ cũng thích khuôn mặt cậu ta mà.... chiếm chút lời từ Giang Lộ Chi, không biết hai người đó hôn chưa nữa.

Diệp Mông nghe xong, vẫn bình tĩnh nhìn anh: "Hôm đó cậu ở bên ngoài?"

Lý Cận Dữ khóa điện thoại, lãnh đạm nói: "Không, là chị hộ lý ghi âm lại cho tôi, sợ tôi bị lừa."

Diệp Mông bật cười: "Chị hộ lý đó thích cậu à? Nhiều chuyện vậy?"

"Người ta đã có con rồi." Lý Cận Dữ duỗi chân ra phía trước, hình như cũng đã mệt rồi, tư thế cũng thoải mái hơn. Nhẹ nhàng nói: "Nếu cô thật sự thích khuôn mặt tôi như thế, được rồi, tôi cho cô thuê,  1 tháng 2 vạn, mỗi ngày đều trưng cho cô nhìn?"

Thấy cô không nói gì, anh lại cười tự giễu: "Tôi không quan tâm cô thật sự muốn giúp tôi hay chỉ muốn chọc tức Giang Lộ Chi, đừng có mời bác sĩ tâm lý gì đó cho tôi nữa, nếu không lần sau tôi trói cô vứt ra đường làm mồi cho chó hoang."

Diệp Mông giương cằm về phía hộp ghi ta trên tủ: "Hôm nay không phải cũng định trói tôi lại đó sao."

Lý Cận Dữ bật cười, khóe môi cong cong: "Người khôn ngoan như cô có phải từ bé đến giờ chưa từng chịu thiệt?"

Không khí đã nhẹ nhàng đi, hai người tâm tư khác nhau, cũng khó mà không đối chọi nhau.

"Cậu vừa nói 1 tháng 2 vạn, có thể hôn không?" Diệp Mông bắt đầu trêu chọc cậu em trai.

"Không được." Lý Cận Dữ nghĩ một hồi: "5 vạn đi, thì sẽ cho hôn cho ôm."

Cô ra vẻ kinh ngạc: "Thế thì đắt quá."

Anh cười qua loa, cũng không nói tiếp nữa.

Ánh sáng trong phòng lan ra, một hồi lâu, Diệp Mông bỗng dưng lại hỏi:  "Thật sự không định hẹn hò thật với chị sao?"

Giọng hai người đến khàn, Lý Cận Dữ khàn hơn,  chắc là do đã nói chuyện cả đêm khiến cổ họng anh ngứa hơn. Anh nặng nề ho khan, bất đắc dĩ cười lắc đầu: "Không, cô theo đuổi ai cũng thẳng thắn vậy sao?"

"Đó gọi là hàm súc." Diệp Mông nghiêm túc hỏi: "Tại sao chứ? Là vì không định hẹn hò với tôi? Hay là không định hẹn hò với bất kỳ ai? Cậu cũng không thể cứ tự mình chịu đựng vậy chứ, hồi đó mẹ tôi cũng mắc chứng trầm cảm...."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!