GIỚI THIỆU
Năm 2014.
Ký túc xá học viện S, ba chiếc quạt trần không ngừng quay nhưng hơi nóng vẫn phả vào mặt, đến cây xương rồng cũng phải đổ mồ hôi.
"Tối mai ở đại học A có hotboy mời cơm, tớ đồng ý giúp các cậu rồi, không ai được trốn hết."
"Từ khi nào mà cậu đã cưa được sinh viên trường A thế?" Có người hỏi.
"Trùng hợp thôi trùng hợp thôi." Tiểu Chúc cười tủm tỉm nói: "Tuy học viện S không là gì thật nhưng chúng ta đều là khoa báo chí mà, biết đâu sau này có cơ hội trở thành đồng nghiệp với họ thì sao! Nói không chừng lúc người ta oai phong lẫm liệt đi phỏng vấn, chúng ta có thể khệ nệ vác máy ảnh, microphone đi bên cạnh ấy chứ. Hơn nữa học bá trường A cũng rất thân thiện với đám học dốt trường mình đó!"
"Là thân thiện với gái đẹp thì đúng hơn."
Không đợi đám bạn cùng phòng nói xong, Diệp Mông (1) từ đầu đến giờ vẫn chưa phát biểu lời nào, nhét vội mấy quyển sách vào balo, không thèm kéo khóa, bụm miệng chạy vào nhà vệ sinh trốn. Tiểu Chúc vội chạy theo sau, như âm hồn bất tán không ngừng gõ cửa: "Không phải tớ đã nhắc cậu rồi sao, tuần sau là phải giao báo cáo thực tập đợt 1 rồi, cậu đã tìm ra nơi thực tập chưa?"
"Lười tìm."
"Sao cậu không lười ăn luôn đi."
Trường top cuối chính là như thế, cố vấn sợ sinh viên không tìm ra chỗ thực tập, ảnh hưởng đến việc tốt nghiệp nên đã tìm Tiểu Chúc để bàn về chuyện này từ mấy tháng trước. Nhưng hoàn cảnh gia đình Diệp Mông đặc thù, nên không quan tâm chuyện đó, Tiểu Chúc chỉ đành ấp úng lấp liếm với cố vấn: "Mông.... bạn Diệp Mông có thể là tốt nghiệp xong sẽ về nhà, nên không tính đến chuyện tìm chỗ thực tập ở Bắc Kinh."
Cố vấn nghe xong liền quở trách, nhưng cuối cùng vẫn chân thành nói: "Mấy người ngoại tỉnh như các cô, không quyền không tiền, vốn xuất phát điểm đã thua người khác rồi, bốn năm đại học cũng không cố gắng học hành. Chỉ dựa vào tấm bằng, tìm không ra việc thì lại về quê ăn bám bố mẹ, không biết bố mẹ các cô vất vả để nuôi các cô lên đại học để làm gì nữa?"
"Bạn Diệp Mông nói, là để được nghe lời ân cần dạy bảo của cô ạ." Tiểu Chúc mặt không biến sắc, thuật lại lời hiếu kính của Diệp Mông.
"Cái tốt thì không học, lại đi học Diệp Mông, không biết xấu hổ, đi đi đi." Nói thì nói vậy, nhưng mặt bà vẫn cười.Phòng VIP khoa tâm thần một bệnh viện nào đó.
Bác sĩ tâm lý còn chưa đến, một chàng trai trẻ anh tuấn đã ngồi đợi trước bàn. Trước mặt anh là một ly cà phê nóng hổi.
"Cô Lương vừa họp xong, đang ở thang máy rồi, xin chờ một lát."
"Được, cảm ơn."
Anh hoàn toàn không giống một người cần tư vấn tâm lý, khi cười lên còn rất đẹp trai, hấp dẫn vô cùng.
"Tôi đã nói rồi mà, cậu ấy nhìn giống bạn của Câu Khải hơn."
Câu Khải là bạn trai cũ của bác sĩ Lương, tuy chia tay không mấy vui vẻ, nhưng Câu Khải là con nhà giàu, bạn bè không giàu có thì cũng cao quý, đều rất đẹp trai. Đám nữ hộ lý giữ lại wechat (2) của anh ta, lâu lâu lướt ngắm trai đẹp xem cho bổ mắt. Đám công tử nhà giàu đó bình thường cũng hoạt động mạnh mẽ trên mạng, có điều cậu nam sinh đến gặp bác sĩ hôm nay lại không mấy khi xuất hiện, nhưng vẫn bị con mắt tinh tường của một nữ y tá nhận ra.
"Đỉnh quá đỉnh quá, người như chị chắc cây kim dưới đáy đại dương chị cũng mò ra quá, năm sau thăng chị lên làm y tá trưởng."
"Đừng có mê trai nữa, sợ chị bị bọn trai đểu nó ngược cho."
"Cậu ấy không giống, cậu ấy là chàng trai ngốc nghếch ngọt ngào. Câu Khải nói cậu ấy bị người ta lừa, không những giúp người ta kiếm tiền còn giúp người ta quản lý tài sản. Đến nay còn chưa từng yêu cô nào."
"Ngây thơ vậy á?"
"Thật đó, tuyệt đối."
Cửa thang máy vang lên một tiếng, Lương Phi bước ra, nhờ y tá duy nhất còn ở lại bàn lễ tân làm một ly cà phê.
Lương Phi bước vào phòng đã thấy một bóng lưng cao quý, ly cà phê trên bàn đã lạnh ngắt, thành tách vẫn trơn nhẵn. Lương Phi nhìn anh, cả người không có gì là không phải hàng hiệu, đến ốp điện thoại cũng có hãng, vừa nhìn đã biết là thiếu gia ngậm thìa vàng.
Lương Phi cởi áo khoác blouse trắng ra, thân thiện hỏi: "Có muốn gọi người đổi cà phê cho cậu không?"
"Không cần, cảm ơn." Anh cũng không giải thích nhiều, cười nhẹ, tầm mắt dừng trên bụng cô, sửng sốt: "Câu Khải không nói với tôi là chị có thai rồi."
"Đừng lo, đứa nhỏ không phải của anh ấy." Lương Phi cảm thấy lời mình nói hơi kỳ, tự cười trào phúng, sau đó đi thẳng vào vấn đề: "Vậy chúng ta nói chuyện chính?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!