Hiểu lầmTạ Huyên vẫn còn mặc quan phục, trông như vừa trực tiếp từ nha môn trở về. Vừa thấy hai người bước ra, hắn đã nhanh chân tiến lên.
Tạ Quỳnh liếc Giang Lạc Tri, ẩn ý nháy mắt. Trong suy nghĩ của nàng ấy, Tạ Huyên và Giang Lạc Tri chính là đôi phu thê ân ái, liền trêu chọc:
"Tam tẩu nhìn kìa, tam ca tới đón tẩu đấy."
Giang Lạc Tri có chút ngượng ngùng, hai gò má ửng hồng. Tạ Quỳnh thấy vậy, chỉ cho rằng tam tẩu thẹn thùng.
Tạ Huyên bắt gặp muội muội trêu ghẹo, bản thân cũng không mấy tự nhiên, liền thuận miệng bịa:
"Ta tiện đường đi qua, liền ghé đón hai người."
Mấy ngày nay Tạ Huyên hầu như không về phủ. Trước đó Đại Lý Tự nhận một vụ án lớn, đúng lúc giao vào tay hắn. Hôm nay vụ án có tiến triển, hắn mới rảnh rỗi. Không ngờ lại thấy xa giá Chiêu Dương công chúa đi về phía phủ Vũ An Hầu, nghe nói Giang Lạc Tri cũng đến dự tiệc, hắn liền vội vã chạy tới.
"Tam ca, muội hiểu mà. Người làm án như huynh, đi đâu chẳng là tiện đường."
Tạ Quỳnh cười gian, ánh mắt như muốn nói muội hiểu hết rồi, huynh không cần giải thích.
Thấy hai người đều lúng túng, Tạ Quỳnh tự giác giúp ca ca một phen.
"Tam ca, huynh đã tới rồi, muội không đưa tam tẩu về nữa."
"Vậy muội đi đâu?" Tạ Huyên không hiểu ý, theo phản xạ hỏi lại.
Một mặt Tạ Quỳnh cảm thấy ca ca mình đúng là khúc gỗ, không biết nắm bắt cơ hội, mặt khác vẫn giải thích:
"A nương muội còn ở trong kia, dĩ nhiên muội phải đợi người."
Nói xong liền chào Giang Lạc Tri, xoay người rời đi.
Tạ Quỳnh vừa đi, nha hoàn nàng mang theo đều đứng cạnh xe ngựa, tiểu tư Vũ An Hầu phủ cũng đứng cách khá xa. Chỉ còn lại hai người lặng lẽ đứng đối diện nhau.
Giang Lạc Tri cố ý không nhìn hắn, cúi đầu nhìn xuống đất, nhưng vẫn cảm nhận được ánh mắt Tạ Huyên lướt qua mình.
Từ sau ngày hồi môn, Tạ Huyên đã mấy hôm không gặp nàng. Hắn không biết tâm trạng nàng giờ ra sao, trong yến vừa rồi có bị ai làm khó hay không. Nghĩ đến đó, hắn buột miệng hỏi.
"Vừa rồi có ai làm khó nàng không?"
Giang Lạc Tri sững người, bị câu hỏi này làm cho mơ hồ. Thấy vậy, Tạ Huyên liền nói:
"A nương lo nàng bị bắt nạt, nên đặc biệt bảo ta tới đón."
Giang Lạc Tri bừng tỉnh:
"Lang quân yên tâm, trong yến mọi người đều rất hòa nhã."
Tạ Huyên trầm thấp "ừ" một tiếng.
Giang Lạc Tri thấy hắn tâm trạng không ổn, nghĩ kỹ một chút, cuối cùng cho rằng hắn muốn hỏi thăm tình hình của Từ Diệu Lăng, nhưng da mặt mỏng, không tiện mở miệng.
Vì thế nàng thông tình đạt lý nói:
"Hôm nay thiếp có gặp Từ nương tử. Quả đúng như lời đồn, nàng ấy rất xuất sắc, trông cũng rất tốt. Lang quân không cần lo lắng."
Tạ Huyên căn bản không nghe rõ Giang Lạc Tri nói gì, chỉ qua loa đáp. Đến khi hoàn hồn mới thấy không ổn. Từ nương tử nào? Chẳng lẽ là Từ Diệu Lăng? Nàng ta tốt hay không thì liên quan gì tới mình? Hơn nữa, với tính cách của Từ Diệu Lăng, Giang Lạc Tri e rằng sẽ bị nàng ta trêu chọc mất.
"Lạc nương, sau này nàng nên tránh xa Từ Diệu Lăng một chút. Nàng ấy không phải là… ừm… nói chung, đừng thân thiết với nàng ấy quá."
Hắn vốn muốn nói Từ Diệu Lăng không dễ chung đụng, lại lo ngày sau bị nàng ta tìm tới gây phiền phức, liền đổi cách nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!