Chương 6: (Vô Đề)

Thư hòa lyChưa kịp để nàng phản ứng, bé gái đã buông tay, ngay sau đó là một bàn tay hơi lạnh, lòng bàn tay có lớp chai mỏng, nhẹ nhàng phủ lên bàn tay nàng.

Giang Lạc Tri theo bản năng muốn rút tay lại, nhưng rất nhanh nhận ra không ổn, liền cố gắng thả lỏng, dời sự chú ý xuống bước chân.

Tạ Huyên cũng nhận ra sự lơ đãng suốt dọc đường cùng phản ứng kháng cự ban nãy của nàng, bèn đổi từ nắm ch ặ t sang nắm hờ, chỉ giữ vai trò dẫn đường.

Sau một loạt nghi thức rườm rà, hôn lễ cuối cùng cũng sắp kết thúc. Lúc này Giang Lạc Tri cả thể xác lẫn tinh thần đã mệt rã rời, chợt hiểu vì sao lúc trang điểm phải đánh phấn dày đến vậy nếu không thì qua một ngày bị giày vò từ sáng tới tối như thế này, có tân nương nào còn giữ được sắc mặt hồng hào? Dù có vui mừng đến đâu cũng không chịu nổi.

Giờ trong phòng chỉ còn lại Giang Lạc Tri và Trăn Trăn. Hỉ khăn đã tháo, rượu hợp cẩn đã uống, còn Tạ Huyên thì ra tiền viện tiếp khách. Đợi hắn quay lại, toàn bộ nghi thức thành hôn sẽ chỉ còn thiếu bước cuối cùng.

Giang Lạc Tri ngồi trước bàn trang điểm, búi tóc đã tháo, mái tóc dài như thác đổ xuống sau lưng. Trong gương đồng, gương mặt lộ rõ mệt mỏi.

Trăn Trăn bưng đĩa bánh ngọt tới:

"Phu nhân, ăn chút gì đi ạ."

Giang Lạc Tri quay đầu nhìn Trăn Trăn, đúng lúc trông thấy trên bàn sau khi không còn bánh che  là bút mực và giấy đỏ, hẳn là bị quên chưa thu dọn.

Thấy nàng đi qua, Trăn Trăn tuy khó hiểu nhưng vẫn theo sau, vừa khéo nghe thấy một tiếng lẩm bẩm rất khẽ:

"Đáng tiếc lại là giấy đỏ."

Giang Lạc Tri nhìn những thứ trên bàn, không hiểu giấy đỏ thì có gì đáng tiếc, hôn sự vốn là chuyện vui, chẳng phải nên dùng giấy đỏ sao?

"Phu nhân." Trăn Trăn đưa bánh tới trước mặt nàng.

Giang Lạc Tri tiện tay cầm một miếng, đồng thời dặn:

"Trăn Trăn, ngươi ra ngoài canh chừng, có ai tới thì báo ta."

Đợi Trăn Trăn rời đi, Giang Lạc Tri cầm lấy bút lông đặt bên cạnh, chấm mực rồi viết lên giấy đỏ ba chữ "Hòa ly thư". Đến khi tờ giấy đỏ đã kín đặc chữ mực đen, nàng mới nghe thấy tiếng Trăn Trăn hành lễ bên ngoài.

Tạ Huyên trở về không mang theo gia nhân. Vừa bước vào sân đã thấy Trăn Trăn đi đi lại lại, hắn định hỏi sao nàng không vào trong hầu Giang Lạc Tri, thì Trăn Trăn bỗng nhiên lớn tiếng chào hỏi.

Hắn bị giật mình, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, dặn Trăn Trăn lui xuống rồi đi thẳng về phía cửa phòng, cũng không nhìn thấy ánh mắt muốn nói lại thôi của Trăn Trăn phía sau.

Vừa đẩy cửa ra, Tạ Huyên liền chạm mắt với Giang Lạc Tri đang ngồi bên bàn.

Lớp ngoài cùng của hỉ phục trên người nàng đã cởi bỏ, vài lọn tóc rủ trước ng ự c. Khuôn mặt nhỏ nhắn dưới ánh nến trông kiều diễm lạ thường, cả người toát vẻ thư thái, hòa hợp kỳ lạ với không khí hỷ sự trong phòng.

Tạ Huyên chợt thấy, thành thân dường như cũng không tệ ít nhất sau này, trong phòng sẽ luôn có một người như vậy chờ hắn trở về.

Giang Lạc Tri thấy hắn đứng đó mãi không phản ứng, không biết là không chú ý hay vì lý do gì khác, bèn cố ý đứng dậy làm đổ đồ trên bàn, nhân lúc Tạ Huyên chưa kịp nhìn sang liền đẩy tờ giấy đỏ có chữ về phía hắn.

Kế hoạch tiến triển suôn sẻ, Tạ Huyên quả nhiên chú ý tới phong hòa ly thư kia.

"Đây là…" Giọng hắn do dự, đầu óc rối bời, trong lòng dâng lên cảm giác tủi thân. Bị ép thành thân đã đành, nay tân nương còn chê mình, sao hắn lại thất bại đến mức này? Hắn vốn nghĩ hôm nay nàng không chủ động chỉ vì thẹn thùng và mệt mỏi, nào ngờ nguyên nhân thật sự lại là nàng căn bản không vừa mắt hắn.

Giang Lạc Tri cảm nhận được khí áp trầm thấp quanh người hắn, nhất thời không rõ là vì cuộc hôn sự này hay vì phong hòa ly thư kia. Chẳng lẽ hắn thấy mất mặt?

Nàng muốn hắn đọc trước nội dung hòa ly thư, nhưng nhất thời lại không biết nên xưng hô thế nào  gọi Tạ lang quân thì quá xa lạ, gọi tên lại không hợp lễ. Cuối cùng nàng nói:

"…Ừm, hay là chàng xem trước đi?"

Tạ Huyên mắt đầy oán niệm nhìn nàng, trong lòng thầm than  xem cái gì, xem lý do mình bị hòa ly sao? Ngày tháng còn chưa kịp bắt đầu đã bị chê, sống sao nổi nữa?

Giang Lạc Tri bỗng thấy chột dạ, nhưng nghĩ đến việc sau này vẫn còn phải thường xuyên gặp mặt, nếu không nói rõ từ sớm thì bản thân cũng khó mà sống yên ổn ở Tạ phủ, bèn cắn răng mở lời:

"…Ta biết lang quân trong lòng có oán, chẳng qua vì tiền đồ quan lộ nên mới chấp nhận cuộc hôn nhân này. Đã vậy, chi bằng chúng ta chia tay trong êm đẹp, tránh trở thành đôi oán phu thê, lãng phí tuổi xuân của nhau."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!