Chương 21: (Vô Đề)

Thành Túc Châu, Tạ phủ.

Quản gia đứng trước cổng, đi tới đi lui, thỉnh thoảng lại ngóng về phía đầu phố. Tạ Huyên mấy ngày trước đã gửi thư, tính ra hôm nay cũng nên đến nơi rồi, vậy mà giờ vẫn chưa thấy bóng dáng.

Trong lòng sốt ruột, nhưng lão cũng không có cách nào khác, chỉ đành kiên nhẫn chờ đợi.

Hai khắc sau, cuối cùng cũng thấy hai cỗ xe ngựa chậm rãi tiến về phía Tạ phủ. Quản gia vội vàng bước lên nghênh đón.

Tạ Huyên vừa xuống xe đã trông thấy quản gia, trong lòng giật mình. Quản gia vẫn luôn theo hầu bên cạnh tổ phụ, nhưng hắn còn đang bận lo cho Giang Lạc Tri. Thấy Trăn Trăn đã xuống xe bên kia, hắn mới yên tâm, quay sang nói với quản gia:

"Hà thúc, sao thúc lại đích thân ra đây? Nắng gắt thế này, sai người khác là được rồi."

"Lang quân đường xa vất vả, ta đứng chờ một lát có đáng gì đâu." Quản gia mỉm cười đáp.

Lúc này Giang Lạc Tri bước tới. Thấy Tạ Huyên nói năng cung kính, trong lòng nàng sinh chút hiếu kỳ, liền lặng lẽ đứng cạnh hắn, dáng vẻ ngoan ngoãn.

Tạ Huyên nắm tay nàng, giới thiệu với quản gia.

" Hà Thúc an hảo." Giang Lạc Tri dịu giọng.

"Thiếu phu nhân không cần đa lễ." Quản gia lộ vẻ hài lòng, rồi dẫn hai người vào trong.

Phủ cũ Tạ gia ở Túc Châu rộng rãi hơn phủ ở kinh thành, cây cối trồng trong viện đều là giống quý. Nô bộc qua lại đều cúi đầu, bước chân nhẹ như không, không phát ra chút tiếng.

Xuyên qua mấy tòa viện, cuối cùng cũng tới chủ viện.

Giang Lạc Tri định rút tay lại, sợ để lại ấn tượng không tốt trong mắt tổ phụ tổ mẫu Tạ Huyên. Nhưng hắn nắm rất ch ặ t, nàng căn bản không rút ra được, cứ thế bị dắt vào trong.

Trong phòng, hai vị trưởng bối đã nghe thấy động tĩnh. Thôi thị đang định đứng dậy ra đón thì bị Tạ Hạc Miên giữ lại.

"Hôm nay là lần đầu tôn tức gặp chúng ta, bà như vậy sẽ dọa con bé đấy."

Thôi thị trừng ông một cái:

"Ông không muốn đứng thì thôi, đừng cản ta gặp cháu dâu. Ta chỉ nghe nói nghiêm với con trai, nào có ai nghiêm với cháu nội chứ."

Thấy Thôi thị đã đi đến cửa, Tạ Hạc Miên cũng vội vàng đứng lên theo.

"Tổ mẫu." Tạ Huyên lên tiếng.

Thôi thị vừa hay chạm mặt hai người ở cửa.

"Đây chính là Lạc nương." Tạ Huyên nhanh chóng giới thiệu.

Thôi thị gật đầu, rồi tươi cười nhìn Giang Lạc Tri. Chỉ là khi nhìn rõ dung mạo nàng, trong mắt Thôi thị thoáng qua tia nghi hoặc, song vẫn không ảnh hưởng đến nhiệt tình.

Giang Lạc Tri vốn không để tâm, nhưng khi thấy Tạ Hạc Miên nhìn nàng cũng lộ vẻ nghi hoặc tương tự, nàng mới âm thầm suy nghĩ. Nàng chắc chắn trước kia chưa từng giao du với Tạ gia, mà Chúc Mãn thì cả đời theo hầu bên cạnh Giang phu nhân, càng không có cơ hội gặp họ.

Nếu thật sự có liên quan, Tạ phụ Tạ mẫu cũng không thể hoàn toàn không hay biết. Vậy thì chỉ có thể là vị ngoại tổ mẫu nàng chưa từng gặp, tuổi tác tính ra cũng xấp xỉ hai vị trưởng bối trước mặt.

Nàng lặng lẽ điều chỉnh miếng ngọc bội sao cho dễ thấy hơn. Khi nhận ra ánh mắt Thôi thị dừng lại nơi đó, nàng chủ động hỏi:

"Tổ mẫu, có chuyện gì sao?"

Thôi thị thu hồi ánh mắt, lắc đầu cười nói:

"Không có gì, chỉ thấy miếng ngọc bội của con kiểu dáng khá đặc biệt."

Giang Lạc Tri mỉm cười, lấy ngọc bội ra, trực tiếp đưa cho Thôi thị, để hai vị trưởng bối nhìn rõ, rồi giải thích:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!