Vân Hải viện.
Tạ mẫu vừa uống xong thuốc bổ, đang chuẩn bị nghỉ thì nghe hạ nhân vào bẩm báo Giang Lạc Tri đến.
Bà lại đứng dậy, đi ra chính đường, liền thấy Giang Lạc Tri đang đứng bên trong, đi tới đi lui, dáng vẻ bồn chồn.
"Lạc nương, xảy ra chuyện gì vậy?"
Giang Lạc Tri nghe thấy giọng Tạ mẫu liền quay người, tiến lên hai bước đỡ bà ngồi xuống, rồi mới đem chuyện mình chuẩn bị rời kinh nói ra.
Tạ mẫu khẽ thở dài, nhẹ giọng khuyên nhủ:
"Lạc nương, con không cần phải như vậy. Tam lang bặt vô âm tín, chúng ta cũng rất lo, nhưng con tuyệt đối không thể vì chuyện này mà rời kinh. Tình hình Mân Châu ra sao chúng ta đều không rõ, nhỡ đâu…"
Những lời còn lại Tạ mẫu không nói tiếp. Nếu Giang Lạc Tri xảy ra chuyện, bà cũng không còn mặt mũi nào nhìn phụ mẫu nàng, huống chi với sự coi trọng của nhi tử đối với con dâu, nhất định hắn không muốn thấy Giang Lạc Tri gặp nguy hiểm.
"Mẫu thân, người đừng lo." Giang Lạc Tri dịu dàng an ủi:
"Con sẽ sắp xếp ổn thỏa. Con sẽ tới thăm nhị tỷ trước, không ở Mân Châu lâu, tới nơi rồi mới tính tiếp."
Giang Lạc Tri khuyên nhủ hồi lâu, Tạ mẫu thấy nàng kiên quyết như vậy, cuối cùng đành đồng ý, chỉ dặn nàng nhất định phải thường xuyên viết thư về. Nếu có lần nào đột ngột mất tin, Tạ mẫu sẽ tự mình sai người đi tìm.
Giang Lạc Tri liên tục đáp lời, rồi trở về kiểm tra lại đồ đạc mang theo.
Đến ngày thứ hai xuất phát, tại cổng thành nàng gặp người quen, là chưởng quầy cửa hàng dưới danh Giang Nguyên Chỉ.
Sau khi Giang Nguyên Chỉ rời kinh, việc trong kinh đều giao cho vị chưởng quầy này cùng Giang Lạc Tri, nên nàng cũng khá quen mặt.
Chưởng quầy không nói nhiều, chỉ giao cho nàng một phong thư, cùng mấy hộ vệ.
Thư do Giang Nguyên Chỉ viết. Dường như nàng đã sớm đoán được Giang Lạc Tri sẽ lên đường, trong thư dặn dò tỉ mỉ cách an ổn đi đến Thục Châu, tới nơi rồi tìm Giang Nguyên Chỉ ra sao.
Giang Lạc Tri đọc xong, cẩn thận cất thư, cảm tạ chưởng quầy rồi dẫn người rời đi.
Đoàn người ban đầu ngồi xe, sau khi dạy Trăn Trăn biết cưỡi ngựa thì đổi sang đi ngựa, ngày đêm gấp rút, cuối cùng nửa tháng sau cũng tới được ngoài thành Thục Châu.
Giang Lạc Tri vẫn luôn giữ liên lạc với Giang Nguyên Chỉ, vừa đến cổng thành đã có người ra đón.
Người của Giang Nguyên Chỉ không đưa nàng tới Tĩnh Vương phủ mà dẫn đến một tòa đại trạch khác. Đến chiều tối, nàng mới gặp được Giang Nguyên Chỉ.
"Nhị tỷ." Giang Lạc Tri vừa thấy nàng liền vội vàng bước tới.
Giang Nguyên Chỉ dùng ánh mắt ra hiệu nàng an tâm, rồi cho mọi người lui ra, kéo nàng ngồi xuống:
"Tam muội không cần lo lắng, về tung tích của muội phu, tỷ đã có suy đoán."
Nghe vậy, trong lòng Giang Lạc Tri cuối cùng cũng an ổn hơn. Giang Nguyên Chỉ đã nói như thế, thường là đã nắm được phương hướng cụ thể.
"Nhị tỷ, rốt cuộc Mân Châu đã xảy ra chuyện gì?"
Giang Nguyên Chỉ lắc đầu:
"Chuyện này tỷ không thể nói, muội cũng đừng hỏi nữa."
Xem ra phần nhiều là có liên quan tới Mân Vương rồi. Trên đường tới đây, Giang Lạc Tri cũng đã nghĩ thông suốt.
Người người đều kín miệng không nói, Giang Nguyên Chỉ lại cố ý nhấn mạnh sự việc hệ trọng, trong thư còn đính kèm tình hình Mân Châu, rõ ràng ám chỉ chuyện này có dính dáng tới Mân Vương.
Mân Vương là thân thích xa của hoàng đế. Khi tiên tổ khởi nghiệp, tiền Mân Vương từng góp chút công lao, lại cùng huyết thống nên được phong vương. Chỉ là bản thân ông ta quá mức tầm thường, dần dần bị triều đình lãng quên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!