Hôm sau.
Ánh nắng sớm chói chang chiếu vào phòng. Giang Lạc Tri khẽ nheo mắt, nhìn thấy người nằm bên cạnh thoáng ngẩn người.
Nhưng nàng nhanh chóng tỉnh táo, nhớ lại chuyện đêm qua.
Giang Lạc Tri vốn nghĩ mình sẽ trằn trọc suốt đêm, nào ngờ nghe tiếng hô hấp đều đều của Tạ Huyên lại rất nhanh chìm vào giấc ngủ, một mạch tới khi trời sáng.
Nàng xoay người thật khẽ, chăm chú nhìn Tạ Huyên, từ đôi mắt, bờ môi, sống mũi… không chỗ nào bỏ sót, cuối cùng chỉ đành thầm than một câu, dung mạo của Tạ Huyên quả thực quá mức xuất sắc.
Thấy hơi thở Tạ Huyên vẫn đều đều, Giang Lạc Tri nảy ra ý khác. Nàng chống tay nghiêng người lại gần, trước tiên liếc nhìn vết thương của hắn, thấy không còn rỉ m á u mới đưa tay nghịch nhẹ mấy sợi tóc bên tai Tạ Huyên.
Thần sắc nàng rất nghiêm túc, hoàn toàn không nhận ra Tạ Huyên đã tỉnh.
Đến khi vừa ngẩng đầu liền đối diện ánh mắt sâu thẳm của hắn, Giang Lạc Tri giật mình, vội ngồi thẳng dậy, hỏi:
"Hôm nay chàng không cần tới Đại Lý Tự sao?"
"Lạc nương, ta đã xin nghỉ rồi." Hắn ngồi dậy, tủi thân trong mắt như sắp tràn ra, như thể đang trách nàng không quan tâm mình.
Giang Lạc Tri cũng nhớ ra Tạ Huyên có nói hôm qua, khẽ ho một tiếng:
"Đã vậy chàng cứ nghỉ ngơi cho tốt."
Nói xong liền đẩy đẩy hắn:
"Muộn rồi, nên dậy thôi."
Thấy Tạ Huyên vẫn không nhúc nhích, nàng liền nghiêng người hôn nhẹ lên má hắn, cong mắt cười hỏi:
"Được không?"
"…Ừm." Tạ Huyên mặt đỏ bừng, đáp khẽ, rồi vội vã xuống giường.
Nhìn bóng lưng như chạy trốn của hắn, Giang Lạc Tri thầm cười nhạo trong lòng hôm qua còn gan lớn như thế, sao giờ chỉ hôn một cái đã hoảng hốt bỏ chạy thế này.
Nàng thong thả dậy, chải tóc rửa mặt xong xuôi mới đi tìm Tạ Huyên.
Đến gian bên, Tạ Huyên đang ngồi bên bàn, trên bàn đã bày sẵn những vật dụng để thay thuốc.
Thấy Giang Lạc Tri tới, hắn liếc mắt ra hiệu cho tiểu tư đứng cạnh, tiểu tư hiểu ý lui ra, trong phòng chỉ còn lại hai người.
"Lạc nương~" Tạ Huyên đáng thương gọi nàng, rồi làm như vô tình liếc về phía mấy lọ thuốc trên bàn.
Tâm tư nhỏ của hắn rõ rành rành, nhưng Giang Lạc Tri cũng không vạch trần, chỉ bước tới ngồi xuống, mở lọ thuốc ra.
Vết thương của Tạ Huyên ở cẳng tay. Hắn đã xắn tay áo lên, tháo băng lụa, miệng vết thương đã bắt đầu đóng vảy, một mảng tím đen, xung quanh hơi đỏ.
Giang Lạc Tri cúi đầu, rắc thuốc bột lên đó, rồi lấy đầu ngón tay nhẹ tán đều ra.
Vết thương đang liền da non vốn đã ngứa, lại thêm cảm giác mát lạnh thỉnh thoảng truyền tới, tai Tạ Huyên lập tức đỏ lên. Hắn nín thở, hai mắt ngây ngốc nhìn góc nghiêng Giang Lạc Tri.
Đến khi nàng băng bó xong ngẩng đầu lên, liền thấy Tạ Huyên quay mặt đi, tránh ánh mắt nàng, vành tai đỏ bừng, hơi thở cũng gấp gáp hơn.
"Sao thế, sao mặt chàng đỏ vậy?" Giang Lạc Tri lo Tạ Huyên sốt do nhiễm trùng, vội đưa tay áp lên trán hắn.
Bàn tay nàng hơi lạnh, Tạ Huyên bị k*ch th*ch liền khẽ run người, quay lại nắm tay nàng kéo xuống, ấp úng nói:
"Không sao… chỉ là hơi nóng thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!