Chương 18: (Vô Đề)

Thời tiết dần se lạnh, tiết trời sang thu. Dọc hai bên phố, mấy gốc quế ven đường tỏa hương thoang thoảng.

Trước cổng Giang phủ, một cỗ xe ngựa chậm rãi dừng lại. Trong xe, Tạ Huyên vừa định xuống lại bị Giang Lạc Tri ngăn lại.

Giang Lạc Tri một tay nắm lấy hắn:

"Tam Lang, một mình thiếp vào là được rồi, chẳng phải chàng còn phải đến Đại Lý Tự sao?"

Nghe vậy, hắn trầm giọng:

"Lạc nương, ta muốn tận mắt nhìn nàng vào trong."

Giang Lạc Tri xoa nhẹ lòng bàn tay Tạ Huyên, dịu giọng dỗ dành:

"Chỉ mấy ngày thôi, đâu cần phiền phức như vậy."

Tạ Huyên không đáp, chỉ dùng ánh mắt bị thương nhìn thê tử.

Lòng Giang Lạc Tri mềm ra, nàng cúi xuống, rất nhanh đặt lên má hắn nụ hôn khẽ như chuồn chuồn lướt nước.

Tạ Huyên lập tức mở to mắt, kéo nàng vào lòng, lại bày ra dáng vẻ đáng thương, đôi mắt ướt át, giọng khàn khàn khẽ gọi:

"Lạc nương…"

Ánh mắt hắn dừng trên môi nàng, Giang Lạc Tri lập tức đỏ bừng mặt:

"Không được."

Tạ Huyên còn chưa kịp nói gì, bên ngoài đã vang tiếng gọi, thì ra là tiểu tư Giang phủ thấy mãi chưa ai xuống xe nên đến mời.

Giang Lạc Tri giãy khỏi Tạ Huyên, vừa thẹn vừa giận trừng hắn một cái, rồi mở cửa xe bước xuống. Tạ Huyên sớm đã quên sạch những lời nàng nói ban nãy, cũng theo nàng xuống xe.

Thấy Tạ Huyên đã ra ngoài, Giang Lạc Tri cũng không đuổi hắn về nữa, để mặc hắn theo mình đi tới cổng phủ.

Vừa đến nơi, ma ma thân cận bên Giang phu nhân đã tiến lại, hành lễ với hai người rồi mời Giang Lạc Tri vào trong gặp Giang phu nhân.

Giang Lạc Tri khẽ gật đầu, quay sang nhìn Tạ Huyên.

Tạ Huyên lập tức hiểu ý, nói:

"Vậy ta đi trước, ba ngày nữa sẽ đến đón nàng."

Ba ngày sau chính là ngày Giang Uyển Chỉ theo Tĩnh Vương Thế tử rời kinh. Về tình về lý, Tạ Huyên đều nên đến tiễn một chuyến.

Giang Lạc Tri dịu giọng đáp "được", rồi theo ma ma vào trong. Tạ Huyên thì đứng mãi trước cổng nhìn theo, đến khi nàng ngoảnh đầu lại, hắn liền mỉm cười với nàng, chờ đến khi không còn thấy bóng dáng ấy nữa mới quay người rời đi.

Cùng lúc đó, trên lối mòn trong Giang phủ, một bóng người khác cũng lặng lẽ xoay người rời khỏi.

Hậu viện Giang phủ.

Trên con đường lát sỏi, hai người thong thả bước đi. Một người đoan trang, từng bước đi đều toát lên khí chất khuê nữ danh môn, người còn lại đi chậm hơn nửa bước, mi khẽ rũ.

Hai người ấy chính là Giang Uyển Chỉ và nha hoàn thân cận của nàng. Họ vừa từ tiền viện trở về.

Chước Hoa nhớ lại cảnh ban nãy, Tạ Huyên đích thân đưa Giang Lạc Tri vào phủ, mãi đến khi người khuất bóng mới lưu luyến rời đi, không khỏi cảm khái:

"Tam nương tử quả thật có phúc, gặp được Tạ lang quân tốt như vậy, sau này ngày tháng hẳn sẽ rất yên ổn."

Giang Uyển Chỉ nghe vậy khẽ cười một tiếng, không tiếp lời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!