Chương 17: (Vô Đề)

Ngày hôm sau.

Ước chừng thời gian đã vừa vặn, Giang Lạc Tri liền dẫn Trăn Trăn đến Đại Lý Tự. Sau khi sai nha vào trong bẩm báo, nàng được dẫn vào chờ tại gian tiếp khách.

Sai nha lui ra không lâu, liền có người bước vào.

Giang Lạc Tri có chút ấn tượng với người này  chính là vị lang quân từng cùng Tạ Huyên tham gia diệt phỉ năm ấy, chỉ là dường như không mấy hòa hợp với Tạ Huyên. Không ngờ, hắn cũng đang nhậm chức tại Đại Lý Tự.

"Giang nương tử, đã lâu không gặp. Gần đây nàng vẫn ổn chứ?"

Trác Dương cười nói thân thiết, mặt mày rạng rỡ.

"Đa tạ lang quân quan tâm, ta vẫn mọi sự an lành."

Giang Lạc Tri khẽ khom người đáp lễ, khi đứng dậy không lộ thanh sắc lùi về sau một bước, âm thầm kéo giãn khoảng cách.

"Ta và Tam Lang là tri giao hảo hữu, chỉ là dạo này công vụ bận rộn, mãi chưa thu xếp được thời gian đến phủ chúc mừng. Mong Giang nương tử chớ trách."

Giang Lạc Tri lạnh nhạt đáp:

"Lang quân khách khí rồi."

Trác Dương chẳng hề để tâm, đưa tay mời nàng ngồi:

"Hôm nay nàng đã đến đây, ta nhất định phải tận tình làm tròn bổn phận chủ nhà, thay Tam Lang chăm sóc nàng thật chu đáo."

Giang Lạc Tri đang định từ chối, chợt nghe giọng nói quen thuộc vang lên.

"Không cần làm phiền. Lạc nương có ta đích thân chiếu cố, ngươi cứ lo việc của mình là được."

Tạ Huyên bước đến bên Giang Lạc Tri, một tay đặt lên eo nàng, sắc mặt lạnh nhạt nhìn Trác Dương.

Trác Dương khẽ nhướn mày, nửa thật nửa đùa:

"Tam Lang căng thẳng làm gì? Ta chẳng qua nói vài câu đã khiến huynh ghen rồi sao? Ta cũng đâu có làm gì Giang nương tử. Huống hồ, còn việc gì quan trọng hơn tiếp đãi Giang nương tử chứ?"

Khí tức quanh người Tạ Huyên càng lạnh hơn, giữa mày rõ vẻ bất mãn. Trác Dương nói chuyện trước nay vẫn khó nghe như vậy. Nếu không phải hắn chưa từng làm gì quá phận, e rằng Tạ Huyên đã sớm trở mặt.

Giang Lạc Tri nhẹ nhàng ấn lên tay Tạ Huyên, khẽ hỏi:

"Tam Lang, chúng ta khi nào về nhà?"

Thần sắc Tạ Huyên lập tức dịu lại, ôn tồn đáp:

"Ta đã xử lý xong việc rồi, bây giờ có thể về ngay."

"Vậy chúng ta về nhà thôi."

"Được."

Hai người thản nhiên trò chuyện, dường như quên mất sự tồn tại của Trác Dương, khiến hắn phải ho khan hai tiếng.

Tạ Huyên như vừa nhớ ra hắn, giả vờ áy náy nói:

"Trác nhị lang, ta phải cùng phu nhân về phủ trước, những việc còn lại đành phiền ngươi vậy. Dù sao trong Đại Lý Tự cũng chỉ còn mình ngươi độc thân, chi bằng… kẻ giỏi nên vất vả hơn một chút."

"Tam Lang quá lời rồi. Mỹ nhân trong lòng, đương nhiên phải về nhà sớm."

Trác Dương cười như không cười.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!