Sau một hồi trầm mặc, cuối cùng Tạ Huyên cũng nhận ra vẻ khó xử trên mặt Giang Lạc Tri. Vừa nghi ngờ có phải mình hiểu sai ý, vừa rút tay về đặt bát thuốc xuống, hắn tiện tay nếm thử thứ trong thìa. Ngay tức khắc, vị đắng xộc thẳng lên khiến Tạ Huyên nhíu ch ặ t mày, không ngừng ho sặc sụa.
Khi Giang Lạc Tri phát hiện thì đã muộn, vội vàng đưa cho hắn một viên mứt.
Tạ Huyên nhận lấy, trong lòng âm thầm oán đại phu kia không biết điều, cũng chẳng buồn điều chỉnh vị thuốc. Người biết thì hiểu là chữa bệnh, kẻ không biết còn tưởng là đang đầu độc người khác.
Đối diện ánh mắt lo lắng của Giang Lạc Tri, Tạ Huyên thở dài liên hồi, vẻ mặt lộ rõ xót xa:
"Lạc nương, bát thuốc này tạm thời đừng uống nữa. Để ta mời đại phu khác phối lại một thang mới."
"Không được!" Trăn Trăn vừa nghe liền trợn mắt:
"Không uống thuốc thì sao khỏi bệnh được!"
Trăn Trăn xưa nay trước mặt Tạ Huyên vẫn luôn giữ thái độ lạnh nhạt, nay đột nhiên kích động như vậy khiến hắn sững sờ không thôi.
Nhưng Trăn Trăn chẳng thèm để ý, thao thao bất tuyệt từ chuyện không uống thuốc đúng giờ nguy hại thế nào cho tới viễn cảnh bệnh không khỏi, nói một mạch không ngừng.
Tạ Huyên bỗng thấy như nhìn thấy tổ mẫu mình năm xưa. Tổ mẫu cũng là kiểu người lải nhải như vậy, mấy năm trước khi tổ phụ tổ mẫu về Túc Châu, hắn mới may mắn thoát khỏi "tai ương" này.
"Trăn Trăn, ta đâu phải không cho Lạc nương uống thuốc, chỉ là vị thuốc này quả thực khó nuốt. Huống hồ trời đã lạnh, mời đại phu kê thêm một thang nữa cũng vẫn kịp." Tạ Huyên vội vàng biện giải.
Giang Lạc Tri cũng lên tiếng phụ họa.
Trăn Trăn cuối cùng cũng nể mặt Tạ Huyên vài phần, không tiếp tục bám lấy chuyện thuốc thang nữa, chỉ là ánh mắt oán trách liếc về phía Giang Lạc Tri.
Giang Lạc Tri lập tức mỉm cười với nàng ấy, bộ dạng vô tội như thể muốn nói: ta có biết gì đâu.
Trăn Trăn cũng không tiện phát tác với Giang Lạc Tri, chỉ trừng Tạ Huyên một cái rồi bưng bát thuốc ra ngoài.
Tạ Huyên vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng thấy Trăn Trăn rời đi liền tiến sát lại bên Giang Lạc Tri, mắt sáng rỡ.
Nhìn dáng vẻ ấy, Giang Lạc Tri chợt nhớ tới Đại Hoàng. Mỗi lần Đại Hoàng muốn nàng v**t v*, ánh mắt cũng sáng long lanh như vậy, cái đuôi còn lắc qua lắc lại.
"Lang quân sao vậy?" Giang Lạc Tri hỏi.
Tạ Huyên lắc đầu, buồn bã nói:
"Sao Lạc nương không gọi tên ta?"
Giang Lạc Tri đỏ mặt, nhưng vẫn chiều theo ý của hắn, khẽ gọi:
"Tam lang."
Tạ Huyên lập tức cười rạng rỡ, bất ngờ kéo nàng vào lòng ôm ch ặ t, mùi thuốc nhàn nhạt phảng phất quanh mũi.
Nửa người trên của Giang Lạc Tri bị Tạ Huyên ôm trọn, nhất thời có chút luống cuống. Nhưng Tạ Huyên cũng không làm gì thêm, chỉ lặng lẽ ôm nàng, vòng tay ngày càng siết ch ặ t.
Giang Lạc Tri cảm thấy hơi ngột ngạt, đang định mở miệng bảo hắn buông ra, chợt nghe Tạ Huyên buồn bã nói:
"Lạc nương, ta sai rồi."
Hơi thở ấm áp của Tạ Huyên phả lên cổ, Giang Lạc Tri chẳng còn tâm trí nghĩ xem lời ấy có ý gì, chỉ muốn trước tiên thoát khỏi vòng tay hắn.
Cảm nhận được sự khước từ của nàng, Tạ Huyên hơi nới lỏng, nhưng tay vẫn đặt trên eo nàng. Hắn ngồi thẳng lại, nhìn vào mắt Giang Lạc Tri, đầy tự trách:
"Nếu không phải mấy ngày trước ta cố chấp không về, hôm nay Lạc nương cũng đâu phải chịu khổ thế này."
"Không trách chàng, chàng cũng không cố ý."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!