Chương 15: (Vô Đề)

Giang Lạc Tri nghe thấy động tĩnh liền đứng dậy, bước đến trước mặt Tạ Huyên.

Giữa ngày hè oi ả, đến cả buổi tối cũng mang theo hơi nóng. Trên người nàng chỉ khoác lớp áo ngủ mỏng, ở cổ là tầng sa mảnh như sương, trắng ngần như ngọc, dưới ánh nến lại nhuốm thêm vài phần ấm áp.

Tạ Huyên nghiêng mặt sang chỗ khác, dù chỉ một lần cũng không dám nhìn Giang Lạc Tri. Thế nhưng bóng dáng yểu điệu in trên bình phong vẫn không ngừng lay động trong lòng hắn. Đêm nay dường như nóng hơn mọi khi, nóng đến mức khiến hắn khó lòng giữ được bình tĩnh.

"Tạ Huyên."

Giọng Giang Lạc Tri vang lên bên tai. Nàng lại tiến thêm một bước, tà áo hai người chạm vào nhau, quấn quýt không rời. Bóng người trên bình phong cũng hòa làm một, chẳng thể phân tách. Xung quanh toàn là hương thơm thanh nhã chỉ thuộc về nàng, bình thường khiến người ta dễ chịu, lúc này lại như móc câu, khẽ kéo lấy tâm trí hắn.

Nhìn thấy vành tai Tạ Huyên đỏ đến mức sắp nhỏ m á u, Giang Lạc Tri bỗng khựng lại. Mím ch ặ t môi, im lặng thật lâu, cuối cùng mới chậm rãi đưa tay, khẽ chạm má hắn.

Ngón tay mát lạnh chạm vào làn da nóng rực. Tạ Huyên giật mình, theo bản năng quay đầu nhìn nàng. Trong khoảnh khắc, ánh mắt hắn mờ mịt, rồi lập tức bùng lên niềm vui mãnh liệt, mong chờ.

Giang Lạc Tri khẽ cười. Trong mắt dường như có tình ý, nhưng sâu hơn lại giấu điều gì đó không ai rõ. Hơi thở nhẹ như lan, nàng gọi khẽ:

"Tạ Huyên."

Giọng nói mềm mại, cuối câu hơi nâng lên. Tim Tạ Huyên như ngừng đập trong giây lát, đến cả hô hấp cũng trở nên dè dặt. Hắn không chớp mắt, chăm chú nhìn nàng.

Giang Lạc Tri đặt tay lên vai Tạ Huyên, khẽ ngẩng đầu, trong mắt tựa như chỉ còn lại một mình hắn.

Trong lòng Tạ Huyên khẽ rung động, ánh mắt càng thêm nóng bỏng, nhưng hai tay vẫn buông thõng bên người, không dám vượt quá giới hạn.

Nàng im lặng một thoáng, đưa tay phải che mắt Tạ Huyên, nhưng bị hắn ngăn lại, kéo tay nàng cùng hạ xuống.

Hai người lặng lẽ đối diện. Rất lâu sau, Giang Lạc Tri kiễng chân, khẽ chạm môi, nhẹ như lông vũ lướt qua, chỉ để lại dư chấn.

Tạ Huyên đưa tay ngăn Giang Lạc Tri rời đi, cánh tay ôm lấy eo nàng, kéo nàng sát vào lòng. Bàn tay đặt sau gáy Giang Lạc Tri, có phần mạnh mẽ ép nàng ngẩng đầu, sau đó cúi xuống.

Sự mềm mại ở môi khiến Giang Lạc Tri thoáng ngẩn ngơ. Hàng mi dài của hắn khẽ lướt qua gò má nàng. Nàng theo phản xạ nhắm mắt, giao phó tất cả cho Tạ Huyên rồi nhanh chóng bị cuốn vào.

Ngoài cửa sổ bỗng vang lên tiếng mưa rơi lộp bộp, nước mưa tí tách, khiến lòng Giang Lạc Tri rối bời.

Rất lâu sau, Tạ Huyên mới buông tay. Ánh mắt u tối khó đoán, yết hầu khẽ động, hơi thở gấp gáp.

Giang Lạc Tri cũng thở không đều. Gò má ửng hồng, hai mắt phủ một tầng hơi nước mờ mịt, thân thể mềm nhũn. Nếu không có vòng tay hắn giữ ch ặ t, e rằng nàng đã ngã xuống. Chưa kịp nói gì, Tạ Huyên lại cúi xuống, vùi đầu vào cổ nàng, cọ nhẹ.

"Tạ Huyên… Giang gia…"

Giang Lạc Tri cố gắng kéo thần trí trở lại. Giọng nàng mềm mại chưa từng thấy, như thể mưa ngoài kia cũng thấm vào thanh âm yếu ớt, khiến người không khỏi xót xa.

Tạ Huyên ôm nàng thật chặt, nghe vậy liền dịu giọng trấn an:

"Yên tâm."

Hắn đưa ngón tay khẽ lướt qua chiếc cổ thon dài của nàng, rồi ngẩng đầu, hôn nhẹ lên má nàng.

Sau đó nhìn nàng, trong mắt là d ụ c vọng không che giấu, nhưng vẫn cẩn trọng hỏi:

"Có được không?"

Trân trọng trong lời nói không cách nào phớt lờ. Giang Lạc Tri bỗng thấy khóe mắt cay cay, nhưng vẫn theo lời đã định mà nói ra:

"Chỉ cần chàng giúp Giang gia… là được."

Lời nói ấy như cú đánh thẳng vào đầu Tạ Huyên. Nhìn đôi mắt ngấn nước của nàng, trong lòng hắn dâng lên một cỗ tức giận.

"Lạc nương, trong mắt nàng… đây là một cuộc giao dịch sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!