Vừa bước ra ngoài, Giang Lạc Tri đã bị Tạ Quỳnh nhào tới ôm ch ặ t. Tiểu cô nương mềm mại, thơm tho ngẩng đầu nhìn nàng, đôi mắt cong cong, làm nũng gọi một tiếng:
"Tẩu tẩu."
Giang Lạc Tri không quên mục đích mình ra ngoài là gặp Tạ Huyên, liền hỏi:
"Tam ca muội đâu rồi?"
Tạ Quỳnh rời khỏi vòng tay nàng, nhưng vẫn nắm tay không buông, ngoảnh đầu ra sau ra hiệu:
"Ở kia kìa."
Không xa phía trước, Tạ Huyên một thân hắc y, phụ kiện cũng toàn những gam màu lạnh lẽo. Vốn dĩ dung mạo đã mang nét lãnh đạm, khiến toàn thân hắn toát ra khí chất xa cách người khác. Nhưng khi ánh mắt chạm tới Giang Lạc Tri, khóe môi hắn cong lên, băng tuyết dường như trong khoảnh khắc đều tan chảy.
Chưa đợi hai người bước tới, Tạ Huyên đã chủ động tiến lên, ánh mắt mang theo ý cười nhìn nàng:
"Ta đến đón nàng về nhà."
Giang Lạc Tri không quen với sự ân cần ấy, nhưng có Tạ Quỳnh đứng bên cạnh, nàng vẫn mỉm cười, khẽ đáp một tiếng:
"Ừm."
Tạ Huyên liếc nhìn Tạ Quỳnh, nàng lập tức hiểu ý, kéo tay Giang Lạc Tri đặt vào tay hắn, cười híp mắt:
"Tam ca, muội không tranh với huynh đâu."
Giang Lạc Tri toàn thân cứng đờ. Tạ Huyên lập tức nhận ra, liền thay đổi ý định, để Tạ Quỳnh tiếp tục nắm tay nàng, giọng nói dịu dàng như huynh trưởng mẫu mực:
"Ta với tẩu tẩu con còn nhiều cơ hội, hôm nay không cần tranh với muội."
Tạ Quỳnh chẳng hiểu đầu đuôi, nhưng vẫn ngoan ngoãn nắm tay Giang Lạc Tri, chuyển sang nói chuyện khác với nàng.
Tạ Huyên đi bên cạnh hai người, không quá xa để bị lạc, cũng không quá gần khiến Giang Lạc Tri cảm thấy khó chịu.
Giang Lạc Tri có phần ngạc nhiên, quay đầu nhìn hắn. Tạ Huyên liền mỉm cười đáp lại.
…
Từ sau ngày nói rõ lòng mình, Tạ Huyên ngày nào cũng xuất hiện trước mặt Giang Lạc Tri. Y phục mỗi ngày một kiểu, không trùng lặp, nhưng Giang Lạc Tri vẫn điềm nhiên như cũ, hoàn toàn không phản ứng.
Tạ phu nhân vô cùng hài lòng với hành động của con trai. Lại thêm Tạ lão gia bận rộn chính sự, bà chủ động về nhà mẹ đẻ thăm thân, lấy cớ là "nhường chỗ" cho đôi trẻ. Tạ lão gia thấy phu nhân không có nhà, càng ít khi về phủ, mỗi ngày sau khi tan triều đều bị hoàng đế giữ lại bàn chuyện quốc sự.
Suốt những ngày qua, Tạ Huyên viện đủ lý do để gặp Giang Lạc Tri. Theo lời dạy của Từ Diệu Lăng, hắn thử qua đủ loại phong cách ăn mặc, nhưng Giang Lạc Tri trước sau như một, chưa từng để lộ nửa phần kinh diễm.
Tạ Huyên mệt mỏi. Hắn bắt đầu hoài nghi những chủ ý của Từ Diệu Lăng và Tiêu Nhĩ, quyết định tìm hai người đó nói chuyện cho ra lẽ.
…
Trường Phong Viện.
Một chú chó lông vàng chạy nhảy khắp sân. Trải qua thời gian điều dưỡng, chú chó này đã không còn dáng vẻ ốm yếu ban đầu, toàn thân tràn đầy sức sống.
Giang Lạc Tri vừa bước vào sân, Đại Hoàng lập tức chạy tới, dụi đầu vào chân nàng, cái đuôi quẫy đi ê n cuồng, vừa kêu ư ử vừa ngước đôi mắt ướt át nhìn Giang Lạc Tri.
Giang Lạc Tri cúi người xuống, dịu dàng xoa đầu nó.
Trăn Trăn vừa lúc cầm đồ đi tới, thấy cảnh này liền cười nói:
"Đại Hoàng bây giờ trông khỏe mạnh thật đấy. Nếu không nhờ nương tử nhân hậu, chẳng biết giờ nó ra sao rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!