Chương 10: (Vô Đề)

Công chúa mời"Sao ngươi lại tới?"

Giang Lạc Tri còn chưa kịp phản ứng thì Từ Diệu Lăng đã theo phản xạ hỏi ra, trong giọng nói còn lộ rõ vẻ không mấy hoan nghênh.

Tạ Huyên không nhìn nàng ta, chỉ quay sang Giang Lạc Tri, còn đang ngẩn người, trầm giọng nói:

"Lạc nương, nàng ra ngoài trước đi."

Từ Diệu Lăng nhíu mày.

Vừa định lên tiếng trách Tạ Huyên không nên nói chuyện với Giang Lạc Tri bằng thái độ như vậy, thì đã thấy ánh mắt hắn trầm xuống nhìn thẳng về phía mình.

Nếu là Tạ Huyên của trước kia, nàng ta chắc chắn chẳng sợ, nhưng Tạ Huyên hiện tại đã ở Đại Lý Tự một thời gian, ngày thường tiếp xúc toàn kẻ cùng hung cực ác, sắc mặt vừa lạnh đi đã mang theo vài phần uy thế khiến người khác phải kiêng dè. Nhất thời, Từ Diệu Lăng lại bị hắn dọa cho khựng lại.

Đợi Giang Lạc Tri dẫn theo Trăn Trăn rời đi, Tạ Huyên liền khép cửa phòng, giọng điệu không mấy thiện cảm:

"Nói đi, vì sao ngươi lại cố tình tiếp cận Lạc nương?"

"Ngươi nói vậy là ý gì?" Từ Diệu Lăng phản bác:

"Ta và Lạc nương rõ ràng là vừa gặp đã hợp."

Ánh mắt Tạ Huyên sâu thẳm:

"Chúng ta từ nhỏ cùng nhau lớn lên, ngươi nghĩ ta không hiểu ngươi sao? Lạc nương tính tình hiền lành, nhất định là bị ngươi dụ dỗ."

"Này này! Tạ Huyên, ngươi nói cho rõ ràng, thế nào là dụ dỗ?" Từ Diệu Lăng lập tức phản kích:

"Ta chẳng làm gì Lạc nương cả. Trái lại là ngươi, thái độ khó coi như vậy, không sợ Lạc nương bị người khác dụ đi sao?"

Sắc mặt Tạ Huyên trầm hẳn xuống:

"Lạc nương sẽ không như vậy. Nàng đối với ta tình sâu nghĩa nặng, sao có thể bị người khác dụ dỗ như lời ngươi nói."

Miệng thì nói thế, nhưng trong lòng hắn lại dâng lên một nỗi bất an khó tả. Nếu như… Giang Lạc Tri thật sự thích người khác thì sao?

"Hừ," Từ Diệu Lăng cười lạnh:

"Với cái kiểu hạn chế nàng kết giao với người khác như ngươi, cho dù nhất thời nàng nhìn không rõ mà chọn ngươi, sớm muộn gì cũng sẽ rời đi."

Thần sắc Tạ Huyên thoáng chốc tổn thương. Nhận ra lời mình nói có phần quá đáng, Từ Diệu Lăng dịu giọng lại, xin lỗi:

"Ta chỉ nói đùa thôi, ngươi đừng để trong lòng. Ngươi ưu tú như vậy, Lạc nương nhất định sẽ không bỏ rơi ngươi đâu."

Tạ Huyên nhìn Từ Diệu Lăng, giọng vẫn lạnh:

"Tóm lại, ngươi phải cách Lạc nương xa ra."

"Không thể." Từ Diệu Lăng nổi nóng, cảm thấy mình vừa rồi không nên an ủi hắn:

"Ngươi không phải vẫn canh cánh chuyện hồi nhỏ thay ta gánh tội mấy lần sao? Có cần ghi nhớ tới tận bây giờ không? Ta nói cho ngươi biết, ta càng muốn tiếp cận Lạc nương, còn muốn để nàng bỏ rơi ngươi !"

Tạ Huyên tức giận:

"Nói bậy! Ngươi gọi đó là mấy lần sao? Mỗi lần phạm lỗi đều đẩy ta ra chịu thay, có ai như ngươi không?"

Hai nhà Từ, Tạ giao hảo, Tạ Huyên và Từ Diệu Lăng tuổi tác tương đương, thuở nhỏ không ít lần bị nàng trêu chọc, thậm chí còn phải thay nàng dọn dẹp hậu quả.

Từ Diệu Lăng cũng nhớ lại chuyện cũ, có chút xấu hổ, nhỏ giọng phản bác:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!