Chương 9: Bám rồng dựa phượng, thân phận liền tôn quý sao?

Tống Lễ Khanh đè nén suy nghĩ, không muốn nghĩ tới nữa.

Nhưng y nào ngăn được?

Chỉ cần nghĩ, trước khi Quân Kỳ Ngọc chạm vào y, đã cùng Hồ Nô Nhi…. thậm chí còn cả với người khác, đầu óc Tống Lễ Khanh đã sắp muốn nổ tung.

Y cảm thấy ghê tởm.

Tình yêu nên thuần khiết, yêu đến sâu đậm mới tự nhiên phát sinh, nhưng Quân Kỳ Ngọc lại có thể hành phòng (quan hệ) với bất kỳ ai mà hắn muốn.

Vậy mình tính là gì? Đêm qua quan hệ thân mật, chỉ là hứng thú nhất thời của Quân Kỳ Ngọc, một lần trút bỏ d*c v*ng mà thôi?

Cả người Tống Lễ Khanh phát lạnh, giống như rơi vào một vũng lầy hôi thối.

Y vốn cho rằng, hôn là biểu hiện của tình yêu, nhưng bây giờ nhớ lại cảnh môi lưỡi quấn quýt với Quân Kỳ Ngọc, dạ dày y lại không nhịn được quặn lên từng trận.

Tống Lễ Khanh che ngực, nhào đến bình hoa bên cạnh.

"Ọe——"

Phản cảm, ghê tởm.

Không nhịn được muốn nôn.

Nhưng do y một ngày một đêm chưa ăn gì, không nôn ra gì cả, cứ nôn khan mãi, khó chịu đến mức ch** n**c mắt.

"Tại sao… Kỳ Ngọc… Cho dù ngươi không yêu ta, cũng không nên buông thả, không quý trọng bản thân như vậy…"

Tống Lễ Khanh cố gắng ngừng nôn khan, y thở hổn hển, vùi mặt vào trong lòng bàn tay.

Hồ Nô Nhi vỗ vỗ lưng y.

"Ôi chao, Hoàng thái tử phi, không cần nghiêm túc vậy chứ." Hồ Nồ Nhi ha ha cười nói.

Hiện tại Tống Lễ Khanh vô cùng chán ghét hắn, liền né người tránh tay hắn.

"Ngươi căn bản không hiểu." Tống Lễ Khanh yên lặng nhìn hắn.

Hồ Nô Nhi buông tay nói: "Ha, đừng nói điện hạ là thái tử, dù là công tử quý tộc bình thường, cũng sớm có tỳ nữ bên người, từ lâu đã nếm được mỹ vị tình yêu nam nữ, điện hạ cũng không còn nhỏ, học được kinh nghiệm ở trên người ta, không phải giúp ngươi càng sảng khoái sao? Ngươi nhìn ra chỗ lợi này không?"

"Câm miệng!"

Những lời ô ngôn uế ngữ như vậy, một chữ Tống Lễ Khanh cũng không nghe nổi nữa.

"Ngươi đi... Rời khỏi phủ Kỳ Lân, trở về Tây Vực của ngươi đi!" Tống Lễ Khanh không muốn nhìn thấy người này nữa.

Hồ Nô Nhi nhíu mày, hơi ngạc nhiên.

"Đây là ngươi đang muốn đuổi ta đi?"

"Đúng." Tống Lễ Khanh tức giận trừng mắt nhìn hắn, "Cút khỏi nhà của ta."

"Vậy thì không được." Hồ Nô Nhi tự tin nói: "Phủ Kỳ Lân là nhà của điện hạ, không phải là nhà của ngươi, ta là nô lệ của thái tử gia, ngươi muốn đuổi ta đi, cũng phải hỏi xem gia có đồng ý hay không."

"Ngươi…."

Tống Lễ Khanh tức giận không nói được lời nào, y giơ tay lên, đến giữa không trung lại dừng lại.

Mình đang làm gì vậy? Xâu xé đánh lộn giống như côn đồ ngoài đường sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!