Chương 8: Có thấy bẩn không?

Tại sao?

Tống Lễ Khanh bị hỏi nghẹn họng.

"Đây là đồ của ta, chỉ là ta không cẩn thận làm rơi. Nếu ngươi nhặt được thì xin trả lại cho ta."

Hồ Nô Nhi giống như lừa bịp nhìn y, sau đó khẽ lắc đầu.

"Nghe nói, đây là tín vật đính ước giữa ngươi và thái tử?"

Tống Lễ Khanh gật đầu: "Ừm."

Tín vật đính ước do một bên tự đơn phương.

Tống Lễ Khanh đau xót trong lòng, cảm thấy cũng không tính là tín vật, nhiều nhất chỉ là một niệm tưởng của bản thân, một chấp niệm.

Hồ Nô Nhi mỉm cười, mi mắt cong cong đầy quyến rũ.

Sau đó hắn lấy từ trong tay áo ra một thứ, cầm trong tay lắc lắc, đó chính là ngọc bội mà Tống Lễ Khanh đã làm mất.

"Ngươi nói là thứ đồ chơi này sao?"

Hồ Nô Nhi lắc lắc thêm vài lần, giả bộ trả lại cho y.

Tống Lễ Khanh nóng vội vươn tay đón lấy.

Hồ Nô Nhi giống như trêu cún vậy, rụt tay trở về, làm Tống Lễ Khanh với hụt hai lần, ngay sau đó hắn che miệng cười ha ha.

"Ha ha ha" Tiếng cười của Hồ Nô Nhi vang lên đầy chói tai.

Tống Lễ Khanh sốt ruột, vội vàng nói: "Ngươi… Nếu ngươi muốn, ta có thể cho ngươi ngọc bội, ngươi chỉ cần trả tua rua treo trên đó cho ta là được."

"Ừm… Để ta suy nghĩ một chút." Hồ Nô Nhi nghịch ngọc bội trong tay nói: "Đây là ngọc hòa điền loại tốt nhất, ở Trung Nguyên các ngươi có giá trị không nhỏ nhỉ?"

"Đúng vậy."

Tống Lễ Khanh không biết hắn hỏi vậy để làm gì.

Hồ Nô Nhi đột nhiên trầm mặc một lúc, trong mắt hiện lên vài phần bi thương, hắn thở dài, cố nén bi thương, trong mắt phát ra oán hận.

"Đây vốn là đồ của nước chúng ta. Nó bị bọn thổ phỉ cường đạo các ngươi cướp mất, còn đường hoàng đeo nó trên người, ngươi tự xưng là người đọc sách thánh hiền, chính nhân quân tử, thám hoa lang chó má gì đó, thực ra chỉ ra vẻ đạo mạo, tiểu nhân không biết liêm sỉ!"

Tống Lễ Khanh cũng không biết lai lịch của ngọc bội này, đây là cha cho y, nghe ông nói đó là chiến lợi phẩm sau khi đánh bại nước Y Ly ở Tây Vực.

"Ngươi là người Y Ly?"

"Đúng." Hồ Nô Nhi thẳng thắn thừa nhận, "Nghe gia nói, ngươi là con trai của Tống Đại tướng quân, à không, là con nuôi, chính phụ thân tốt của ngươi, dẫn binh Cảnh Quốc đánh bại chúng ta. Ta nhớ lúc cổng thành bị phá, dáng vẻ các ngươi đốt giết cướp bóc ở trong thành, không chuyện ác nào là không làm, thực sự khiến người ta ghê tởm. Tống Lễ Khanh, ngươi nghĩ ngươi là thám hoa lang, con của một tướng quân, rất tôn quý sao?

Trong cơ thể ngươi đang chảy máu nghiệp chướng."

"Đứng trước đại nghĩa quốc gia, không có đúng sai, chỉ có lập trường khác nhau mà thôi." Tống Lễ Khanh không muốn tranh luận cùng hắn, "Hơn nữa, ta chưa bao giờ cho rằng người có ba bảy loại khác nhau, tốt hay xấu gì đó."

Hồ Nô Nhi xem thường nói: "Khỏi cần đạo đức giả, có phải ngươi đang nghĩ trong lòng, hành vi của ta phóng túng, nhân phẩm thấp hèn đúng không? Cha nhỏ của ngươi, không phải cũng là tú bà lầu xanh sao? Nghe nói trước kia còn làm … "

"Câm miệng! Ngươi sỉ nhục ta thì được, nhưng ngươi không được sỉ nhục cha ta."

Tống Lễ Khanh tức giận, tất cả nỗ lực cả đời này của y, đều là để bảo vệ danh tiếng và tôn nghiêm của hai người cha của mình.

Thấy y tức giận, đúng với ý muốn của Hồ Nô Nhi, hắn cười khanh khách, "Ngươi tức giận, đơn giản vì ta nói sự thật, tổn thương đến lòng tự trọng của ngươi." Hồ Nô Nhi cười lạnh một tiếng, hếch cằm lên, kiêu căng ngạo mạn nói: "Mà ta, là hoàng tử duy nhất của Y Ly, bàn về địa vị và huyết thống, ta cao quý hơn ngươi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!