Chương 7: Tại sao điện hạ lại đánh người?

"Giá như có thể trở lại như trước kia……thì tốt biết mấy. Có điều ta biết, ngươi không thể là một đứa trẻ mãi được, ta cũng không thể mãi không trưởng thành."

Tống Lễ Khanh lẩm bẩm vài câu, thần sắc ảm đạm.

Trong lòng y mờ mịt, từ nay về sau, y là người của Quân Kỳ Ngọc, đời này vĩnh viễn không có người thứ hai.

Nhưng để Quân Kỳ Ngọc chấp nhận y, e rằng còn rất xa.

Tống Lễ Khanh chỉ có thể tự thề trong lòng, sau này y sẽ làm tốt hơn, sớm muộn gì Quân Kỳ Ngọc cũng sẽ yêu y, y chờ nối lại đoạn tình cảm ngày đó.

Tống Lễ Khanh nhẹ nhàng xuống giường, mỗi bước đi y đều cảm thấy vết thương như rách ra, nhịn đau xử lý vết bẩn còn sót lại trên người, chải lại mái tóc rối loạn, đổi một bộ quần áo sạch sẽ.

Từ trong gương đồng có thể thấy, dáng vẻ y phờ phạc, quầng mắt thâm đen.

Mới chỉ có một ngày một đêm, mà tựa như cả thể xác lẫn tinh thần y đều kiệt quệ.

Hai bên thái dương Tống Lễ Khanh giật dữ dội, đau không chịu nổi, may là mắt đã hồi phục, hiện tại đã nhìn thấy trở lại, Tống Lễ Khanh cũng không có tâm tư để ý nữa.

Theo quy tắc, hôm nay y phải đi gặp hai vị thánh nhân trong cung, hiện tại Huyền Đế và hoàng hậu là trưởng bối của y.

Nhưng với vẻ ngoài nhớp nháp này của mình, y cũng không dám vào cung diện thánh.

Máu trên trán đã khô lại, y dùng nước lau sạch, không cách nào che được vết thương, đành mượn son phấn của Tiểu Địch để che.

Tống Lễ Khanh cầm đồ của nữ nhi, không biết bắt đầu từ đâu, đành phải giương mắt xin giúp đỡ.

"Tiểu Địch, ngươi tới giúp ta nhé?"

Tiểu Địch cầm một hộp phấn có màu tương tự với màu da của Tống Lễ Khanh, nhẹ nhàng dặm lên.

"Công tử, ngài trắng thật đó, còn trắng hơn cả mấy tiểu thư khuê các nữa." Tiểu Địch trầm trồ nói.

Tống Lễ Khanh lơ đễnh, nói: "Đàn ông trắng hay không thì liên quan gì chứ?"

"Khiến người khác cực kỳ hâm mộ. Nếu công tử kết hôn sinh con, nhất định đứa trẻ cũng xinh đẹp trắng như sứ…"

Tiểu Địch phát hiện mình lỡ lời, vội vàng ngậm miệng, Tống Lễ Khanh biết nàng không phải cố ý.

"Tiểu Địch, ngươi tìm giúp ta một ít thuốc bôi trị bầm tím và cầm máu, đừng để người khác biết."

Tiểu Địch quan tâm lo lắng, hỏi: "Công tử, ngài còn bị thương chỗ nào nữa hả?"

Tống Lễ Khanh khó mở miệng.

"Không, không có, để phòng ngộ nhỡ thôi."

Tiểu Địch hét lớn: "Không đúng, sắc mặt của ngài rất kém, nhất định là bị thương rồi, ngài nhìn xem, cổ của ngài cũng bị thương!"

Tống Lễ Khanh kéo cổ áo, che kín cổ.

Lúc Quân Kỳ Ngọc đ*ng t*nh, không quan tâm đến việc Tống Lễ Khanh có bị thương hay không, hắn ra tay không nhẹ không nặng, x** n*n đến khắp cả người Tống Lễ Khanh đầy vết bầm tím.

Y suỵt nói, "Ngươi nhỏ giọng chút…"

Tiểu Địch lại rơi nước mắt.

"Tiểu nha đầu, sao ngươi lại khóc?" Tống Lễ Khanh vỗ vỗ tay nàng hỏi.

"Ta thương công tử." Tiểu Địch nức nở nói: "Ngài thật sự không muốn đi tố cáo với hoàng thượng sao? Tại sao buổi tối điện hạ lại đánh ngài? Lại còn ra tay nặng như vậy!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!