Chương 50: Ta không có cách nào yêu ngươi giống như yêu Quân Kỳ Ngọc

Tống Lễ Khanh được đỡ lên xe ngựa, xe ngựa chậm rãi rời khỏi cửa cung.

Quân Kỳ Ngọc thất thần một lúc, hắn vốn tưởng mình có thể kiểm soát mọi thứ. Sở dĩ trước đây hắn tùy tiện làm bậy là bởi vì hắn chắc chắn rằng Tống Lễ Khanh không thể rời xa hắn, dù có hòa ly, Quân Kỳ Ngọc cũng tin rằng mình có thể theo đuổi lại y.

Nhưng hắn vừa mới phát hiện ra, hóa ra mọi chuyện không hoàn toàn tùy thuộc vào hắn, Tống Lễ Khanh cũng sẽ không ở bên cạnh hắn mãi mãi, không có ai là không thể sống thiếu ai cả.

Ngược lại, hắn mới là người không thể sống thiếu Tống Lễ Khanh.

Quân Kỳ Ngọc vô thức đi theo xe ngựa, hắn cũng không biết mình đang muốn làm gì, chỉ mong chờ đi theo y, thẳng tới bên ngoài phủ Đại tướng quân.

Có một người đứng đợi ở cửa, là người mà Quân Kỳ Ngọc không muốn hắn xuất hiện ở Tống phủ nhất, Bùi Tinh Húc.

Bùi Tinh Húc vừa nhìn thấy xe ngựa của Tống Lễ Khanh liền nở nụ cười ấm áp, bước tới, tự mình đỡ Tống Lễ Khanh xuống.

Đối với Quân Kỳ Ngọc mà nói, đây là hình ảnh đủ khiến hắn đau nhói.

Bùi Tinh Húc nhìn sắc mặt Tống Lễ Khanh nói: "Lễ Khanh, sắc mặt của ngươi không tốt lắm, hoàng đế truyền ngươi vào cung…"

"Ta đụng phải Quân Kỳ Ngọc."

Thần sắc Tống Lễ Khanh có chút kém, Quân Kỳ Ngọc khiến y mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần.

Bùi Tinh Húc lập tức thấp tha thấp thỏm.

"Hắn đi tìm ngươi? Lại dùng bạo lực uy h**p ngươi?"

Tống Lễ Khanh lắc đầu: "Không có."

"Vậy coi như hắn còn biết chừng mực." Bùi Tinh Húc lo lắng nói, "Ta sợ hắn không chịu nổi nhục nhã, lại tìm ngươi gây sự, tính chó của hắn ta cũng biết, phát điên lên là không quan tâm đến gì cả."

Tính khí Quân Kỳ Ngọc quả đúng là như vậy, hiếm thấy hôm nay hắn lại không kiếm chuyện.

"Hắn tìm ta……để nhận sai."

Lòng Tống Lễ Khanh nặng trĩu.

"Hắn mà biết nhận sai sao?"

Bùi Tinh Húc không tin, nhưng hắn quan tâm đến thái độ của Tống Lễ Khanh hơn.

"Lễ Khanh, ngươi sẽ không…… Mềm lòng chứ? Ngươi ngàn vạn lần đừng để vài ba câu của hắn lừa, hắn tổn thương ngươi thành ra như vậy, nói hối cải là hối cải được ngay ấy hả? Trong sách thánh hiền các ngươi có viết "giang sơn dễ đổi bản tính khó dời", ngươi đừng bị hắn tạm thời nhận lỗi lừa gạt."

"Sẽ không đâu."

Tâm trạng Tống Lễ Khanh bị Quân Kỳ Ngọc đảo loạn dần dần khôi phục lại, y và Bùi Tinh Húc cùng nhau đi vào phủ.

"Lễ Khanh!"

Thanh âm Quân Kỳ Ngọc vang lên sau lưng, Tống Lễ Khanh không ngờ hắn lại bám theo tới tận đây.

Quân Kỳ Ngọc bước qua bậc thềm, định đến gần Tống Lễ Khanh, thì bị Bùi Tinh Húc chắn trước người.

"Bùi Tinh Húc, ngươi có ý gì?"

Quân Kỳ Ngọc trừng mắt nhìn Bùi Tinh Húc, tức khắc địch ý dạt dào.

"Ngươi đối với Lễ Khanh mà nói chính là tai họa, y cách ngươi càng xa càng tốt."

Bùi Tinh Húc cũng không chịu cam lòng yếu thế, trừng lại hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!