Mới vừa rồi ánh trăng còn như thác, đảo mắt mây đen đã che kín mặt trăng, tiếng sấm và tiếng quát giận dữ của Quân Kỳ Ngọc đan vào nhau, đình viện càng trở nên ngột ngạt.
Tống Lễ Khanh đứng dưới bậc thềm đá, đối mặt với Quân Kỳ Ngọc ngông cuồng tự cao tự đại, im lặng hồi lâu không nói.
Quân Kỳ Ngọc đang đợi y biết khó mà lui.
Hồ Nô Nhi đang đợi cười nhạo y.
Chỉ có Tiểu Địch hy vọng y dứt khoát phất tay áo bỏ đi.
"Không làm được thì đừng có đứng trước mặt gia chướng mắt!" Ánh mắt Quân Kỳ Ngọc nhìn y giống như nhìn ruồi nhặng ghê tởm.
"Kỳ Ngọc……Ta biết ngươi nói chuyện giữ lời."
Tống Lễ Khanh khó khăn thốt ra những lời này, sau đó, dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, dứt khoát quỳ thẳng xuống!
Đầu gối y đập xuống thềm đá, phát ra âm thanh bóp nghẹt.
Tiểu Địch bụm miệng lại, nhưng vẫn không nhịn được hô.
"Thái tử phi! Không thể….."
Quân Kỳ Ngọc cũng bị sốc, theo bản năng đưa tay ra, lại sững giữa không trung, hắn chỉ muốn dùng lời nói để làm nhục Tống Lễ Khanh, để y mau chóng rời đi, chứ thực sự không ngờ Tống Lễ Khanh lại làm đến mức này…..
Trong khoảng thời gian ngắn, Quân Kỳ Ngọc không biết nên đỡ hay là không.
Đỡ Tống Lễ Khanh nhất định được đằng chân lân đằng đầu…. Quân Kỳ Ngọc nghĩ vậy, rút tay lại.
Hồ Nô Nhi được như ý giễu cợt.
Tiểu Địch chạy tới, quỳ rạp xuống bên cạnh Tống Lễ Khanh.
"Thái tử phi!" Tiểu Địch túm lấy cánh tay y, "Ngài không thể ủy khúc cầu toàn* như vậy, trong viện này còn có đầy tớ, có nhạc sư, nô lệ địa vị thấp hèn, ngài không thể khuất nhục như thế, ngài là chủ tử phủ Kỳ Lân, sau này phải đối mặt với bọn họ như thế nào? Ngày mai truyền khắp kinh thành, ngài chẳng phải sẽ thành trò cười cho thiên hạ sao?"
(*) Ủy khúc cầu toàn: tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục.
Tiểu Địch tức giận nói, còn nhân cơ hội móc mỉa Hồ Nô Nhi đang hả hê.
Hồ Nô Nhi cười khúc khích.
"Cô nương nói sai rồi, điện hạ là thái tử, y là quần thần, hạ thần quỳ lạy quân thượng, có gì mà sỉ nhục chứ?"
Tiểu Địch không phục nói: "Lúc ban hôn Hoàng thượng nói rồi, thái tử phi và điện hạ bất kể hôn nhân địa vị, có thể ngồi ngang hàng với nhau!"
Tống Lễ Khanh vỗ nhẹ tay Tiểu Địch, khẽ lắc đầu ra hiệu với nàng.
"Tiểu Địch, đó chỉ là hoàng thượng nâng đỡ, ta cùng Kỳ Ngọc….. Điện hạ tôn ti khác biệt, không cần tranh cãi."
"Nhưng... Nhưng trên đời này nào có đạo lý đêm tân hôn, tân nương phải quỳ xuống xin phu quân mình trở về phòng chứ?! Đúng là chuyện hoang đường nhất trên đời!"
Tiểu Địch thật sự không nhịn nổi nữa, trong lời nói còn cả dám gan xen chút oán giận với thái tử.
Tống Lễ Khanh ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Quân Kỳ Ngọc.
"Kỳ Ngọc, có phải chỉ cần ta dập đầu một nghìn lần, ngươi sẽ về nhà với ta không?"
Quân Kỳ Ngọc ghét nhất ánh mắt nhìn mình chằm chằm này của Tống Lễ Khanh, cái ánh mắt đầy thành khẩn, lại tựa như đang chất vấn, khiến hắn có cảm giác chột dạ, giống như hắn đã làm sai vậy.
"Ngươi nâng thân phận cũng nhanh thật đấy, phủ Kỳ Lân là nhà của ngươi sao? Nhà của ngươi ở phủ Tống tướng quân! Chỉ cần gia không đồng ý, ngươi vĩnh viễn không phải là chủ nhân phủ Kỳ Lân."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!