Chuyện hòa ly của Tống Lễ Khanh cùng Thái Tử ồn ào nổi dậy trên triều, tin tức tất nhiên lan truyền trong dân chúng, bàn tán xôn xao.
Tống Lễ Khanh đã trốn trong phủ Đại tướng quân suốt ba ngày để tránh những tin đồn náo loạn kia.
Bùi Tinh Húc tới cửa rất nhiều lần, nhưng Tống Lễ Khanh không gặp hắn, không phải vì không muốn gặp, mà là không biết nên đối mặt với tình cảm của Bùi Tinh Húc như thế nào.
Nhưng khi Huyền Đế triệu kiến, Tống Lễ Khanh không còn cách nào khác, chỉ đành phải vào cung.
Tống Lễ Khanh được công công dẫn đi, cung điện rộng lớn, y đi cũng thấm mệt.
"Hoàng thượng đang đợi ở cửa điện phía trước, Thái tử phi, ngài cẩn thận sỏi đá dưới chân." Công công cẩn thận nhắc nhở.
"Công công, cứ gọi tên của ta là được."
Từ tận đáy lòng Tống Lễ Khanh muốn phủi sạch mối quan hệ của y với Quân Kỳ Ngọc.
"Nô tài lỡ lời, quên sửa miệng. Nô tài luôn cảm thấy ngài và Thái tử không nên đi đến bước đường này, rõ ràng xứng đôi như vậy, đáng tiếc……" Công công thở dài, "Nô tài hầu hạ trong cung hơn nửa đời người, nói hơi quá lời, nô tài là người nhìn Thái tử trưởng thành, thật sự chưa từng nhìn thấy ngài ấy sầu thảm như vậy."
"Hắn đau lòng sao?"
Tống Lễ Khanh ngẫm lại, cho dù Quân Kỳ Ngọc có đau lòng, thì hơn phân nửa là do chuyện bị phản bội bị bỏ rơi, chứ không phải là vì đánh mất y.
Công công gật đầu nói: "Đúng vậy, mấy ngày nay Thái tử giống như quả cà bị sương đánh, ngày nào thượng triều cũng mất hồn, quần áo xộc xệch, gương mặt tiều tụy, tuy hắn kiêu ngạo tự đại, nhưng dễ xúc động, lúc đó nói chuyện giọng lại rất nhỏ."
Tống Lễ Khanh sắc mặt lạnh lùng, nhưng rốt cuộc trong lòng lại hơi cảm động.
"Sẽ không sao đâu." Tống Lễ Khanh vứt bỏ suy nghĩ lung tung qua một bên, "Qua mấy ngày nữa Thái tử sẽ quên thôi, hơn nữa còn kiêu ngạo như cũ."
"Aiii……"
Công công thấy y nói lời vô tâm thì không nói nữa, đầu óc buồn bã mà dẫn đường.
"Đến rồi."
Tống Lễ Khanh nghe được, liền bước lên cúi đầu quỳ xuống.
Huyền Đế vội vàng nói: "Lễ Khanh, ngươi còn bị thương, đừng quá câu nệ tiểu tiết."
Công công đỡ lấy y, dìu y ngồi xuống.
Phía trước có một trận gió thổi qua, thoang thoảng hơi nước, Tống Lễ Khanh đoán nơi này có lẽ là cạnh hồ trong ngự hoa viên.
Huyền Đế cách y không xa, đây là lần đầu tiên Tống Lễ Khanh cùng Huyền Đế ở cạnh gần như vậy, trước kia luôn là cao không thể với.
"Ngươi về phủ tướng quân ở ba ngày, đã bình tĩnh lại chưa? Vẫn còn muốn tách ra với Kỳ Ngọc sao?"
Tống Lễ Khanh tất nhiên đoán được Huyền Đế triệu kiến mình, hơn phân nửa là vì Quân Kỳ Ngọc.
Tống Lễ Khanh chỉ nói: "Thần quyết không thay đổi."
Nghe y quả quyết như vậy, Huyền Đế biết rằng ngay cả lời thuyết phục cũng chẳng thể cứu vãn được.
"Xem ra Kỳ Ngọc thật sự đã làm ngươi quá thất vọng, trẫm thay nó nói gì cũng vô ích. Hơn nữa, ngươi tính tình cẩn trọng, làm chuyện gì cũng không phải nhất thời nông nỗi. Nếu ngươi và Kỳ Ngọc có duyên không phận, trẫm cũng sẽ không ép buộc ngươi."
"Tạ bệ hạ thành toàn."
Tống Lễ Khanh thở phào nhẹ nhõm, y sợ hành động của mình sẽ chọc giận Huyền Đế, thậm chí còn liên lụy đến cha mình.
Huyền Đế nói: "Ngươi không cần phải nói lời cảm tạ, ngược lại là trẫm thấy áy náy thay Kỳ Ngọc, là nó nợ ngươi. Trẫm sẽ sai người mang trả lại toàn bộ lễ vật mà ngươi mang từ Tống gia đến phủ Kỳ Lân. Trẫm biết sẽ không thể thay đổi được gì, thế này đi, ngươi chọn một chức quan ngươi thích, trở về triều đình, như vậy trẫm và Kỳ Ngọc mới có thể đền bù cho hai cha con của ngươi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!