Chương 48: Đời này kiếp sau không gặp lại là có ý gì?

"Đời này kiếp sau không gặp lại là có ý gì?" Quân Kỳ Ngọc lẩm bẩm nói, "Đời này kiếp sau không gặp lại là có ý gì chứ?!"

Đây là lời thề, lời nguyền tàn nhẫn nhất.

"Y định trốn đi? Cả đời không gặp lại ta nữa sao? Đời này…… Đời này còn dài như vậy, tại sao phải nói cả chuyện kiếp sau?"

Quân Kỳ Ngọc không hiểu dụng ý của Tống Lễ Khanh.

Nhưng hắn càng bất an.

Hắn tựa hồ cảm giác được Tống Lễ Khanh đang giấu hắn chuyện gì đó, nhưng hắn không nghĩ ra, sao y có thể nói ra lời như vậy? Cho dù Tống Lễ Khanh rời khỏi hắn, y có thể trốn được một lúc, làm sao có thể trốn được cả đời?

Quân Kỳ Ngọc không thể ngồi yên được nữa, hắn phải đi tìm Tống Lễ Khanh.

Dù có muộn thế nào, hắn cũng muốn gặp trực tiếp Tống Lễ Khanh.

Phủ Kỳ Lân cách phủ Đại tướng quân không xa, Quân Kỳ Ngọc không tin Tống Lễ Khanh còn có thể trốn đi đâu.

Cho dù là chân trời góc biển, hắn cũng có thể tìm được, huống chi chỉ là ở kinh thành.

Quân Kỳ Ngọc chạy thẳng đến trước cửa phủ Đại tướng quân, nhảy xuống ngựa, xông thẳng vào nhưng bị thị vệ gác cửa ngăn lại.

"Chủ nhân không có lệnh mời khách vào phủ, mời ngài trở về cho!"

"Vậy ngươi đi thông báo đi."

Thị vệ gác cửa không chút nhượng bộ, nói: "Chủ tử nói, ai tới cũng không cần thông báo."

Khắp thiên hạ này, Quân Kỳ Ngọc hắn có chỗ nào mà không đi được? Lại một mực bị chặn lại ở bên ngoài Tống phủ. Vốn trong lòng hắn đã vội, bị cản mãi cũng bực.

"Ngươi có biết ta là ai không?"

Thị vệ gác cửa đúng mực.

"Chính vì biết ngài là ai nên mới không thể cho qua được."

"Tại sao? Tống tướng quân bảo ngươi ngăn cản ta?"

Khí thế Quân Kỳ Ngọc hơi giảm xuống, dẫu sao trước kia ở Tây Vực, Tống Thanh cũng chiếu cố hắn rất nhiều, mà mình lại xử oan cho ông, bắt ông bỏ tù, nếu Tống Thanh không muốn gặp hắn, hắn cũng có thể hiểu được.

Thị vệ gác cửa lại nói: "Là công tử nhà chúng ta nói."

Cuống lưỡi Quân Kỳ Ngọc có chút cay đắng.

"Lễ Khanh y đúng là một chút cũng không niệm tình cũ mà….. Nếu như ta nhất định muốn xông vào, các ngươi ngăn được ta sao?"

Hai thị vệ gác cửa đồng loạt rút binh khí ra, nhắm thẳng Quân Kỳ Ngọc.

"Chúng ta là người trong trong quân đội, quân lệnh như núi, cho dù ngài có là Thái tử gia, cũng đành đắc tội, dù thế nào đầu cũng rơi xuống đất."

Quân Kỳ Ngọc ở trong quân doanh nhiều năm, trong lòng ít nhiều khâm phục những người tuân thủ nghiêm ngặt quân lệnh, nảy sinh ý muốn rút lui.

Hơn nữa, hắn đã phải trả giá đắt cho sự l* m*ng của mình.

Lẽ nào lần này còn muốn giẫm lên vết xe đổ sao?

"Được, ta không làm khó các ngươi nữa, nhưng phiền các ngươi thông báo một tiếng, nói Quân Kỳ Ngọc từng tới đây."

Quân Kỳ Ngọc thúc ngựa quay đầu, nhưng hắn đâu phải là người bỏ cuộc dễ dàng như vậy?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!