Chương 47: Lá thư

"Thì ra ngươi hận ta nhiều như vậy."

Quân Kỳ Ngọc nhìn thấy khuôn mặt dữ tợn của Hồ Nô Nhi, so với lúc trước như hai người khác biệt.

Dưới lớp mặt nạ dè chừng tận tụy của hắn, lại che giấu mối hận thù tận trong xương tủy.

Hồ Nô Nhi điên cuồng hét lên: "Ta đâu chỉ hận ngươi! Ta ước gì có thể ăn tươi nuốt sống ngươi!"

"Ngươi hận ta là chuyện đương nhiên, vậy tại sao không tìm cơ hội giết ta? Từ khi tiến vào kinh thành ngươi luôn có cơ hội mà? Người ngươi nên giết nhất là ta, tại sao lại hại phụ hoàng ta?"

Không phải Quân Kỳ Ngọc không đề phòng hắn ta, mấy năm qua hắn chưa bao giờ đối xử với Hồ Nô Nhi một cách chân thành, thậm chí còn bắt Hồ Nô Nhi lúc nào cũng phải mang xích sắt, nhưng từ khi về kinh thành, hắn bắt đầu lơi lỏng cảnh giác, bị Hồ Nô Nhi lời ngon tiếng ngọt làm cho mất trí.

Hồ Nô Nhi không nói gì, nhưng lại cúi đầu xuống, mái tóc nâu mờ nhạt che đi mi mắt hắn, nhất thời không biết đang suy nghĩ cái gì.

"Ha ——"

Hồ Nô Nhi đột nhiên cười lớn, nói là cười, nhưng âm thanh phát ra còn bi thương hơn là khóc.

"Ha ha…… Ha ha ha!"

Bờ vai Hồ Nô Nhi run rẩy, không nhịn được cười đến khàn cả giọng.

"Đúng vậy…… tại sao ta không giết ngươi?"

Lúc này Hồ Nô Nhi mới ngẩng đầu lên, đôi mắt xanh biếc như mặt hồ chứa đầy cảm xúc phức tạp, u oán, thê lương, thù hận.

"Bởi vì ta yêu ngươi." Hồ Nô Nhi ngay chính mình còn không thể tin được, "Ta lại có thể yêu ngươi…… Ha ha ha! Ngươi hại ta thê thảm như vậy, sống không bằng chết, vậy mà ta lại yêu ngươi…… Ngươi nói có buồn cười hay không?"

Quân Kỳ Ngọc trầm tĩnh nhìn hắn ta.

"Ngươi vẫn luôn hại Tống Lễ Khanh, chia rẽ ta và y, cũng lấy danh nghĩa yêu sao? Vậy thì tình yêu của ngươi thật sự đáng khinh."

"Quân Kỳ Ngọc!" Hồ Nô Nhi tức giận hét lên, "Ngươi là người không có tư cách chỉ trích ta nhất! Tất cả những chuyện làm tổn thương Tống Lễ Khanh, ta có làm quá nửa không? Tất cả đều là ngươi, là chính ngươi tự mình ra lệnh, chính ngươi ra tay!"

Quân Kỳ Ngọc nhất thời cứng họng.

Bởi vì Hồ Nô Nhi nói rất đúng, Hồ Nô Nhi làm tổn thương Tống Lễ Khanh khi nào? Cho dù là khi tát Tống Lễ Khanh một cái, thì đó cũng là do chính hắn mệnh lệnh.

Trái tim Quân Kỳ Ngọc như bị kim đâm, vì hắn không tìm ra được bất kỳ lời bào chữa nào cho mình.

Tất cả những tổn thương của Tống Lễ Khanh đều là do Quân Kỳ Ngọc mà ra.

Nước mắt Hồ Nô Nhi rơi xuống, nhưng hắn kiên cường không tỏ ra chút yếu đuối nào.

"Thế nào? Không thể đổ tội lên đầu ta nên cảm thấy khó chịu sao? Ngươi và Tống Lễ Khanh bây giờ đã làm sáng tỏ mọi hiểu lầm chưa?" Hồ Nô Nhi cười khẩy nói.

Quân Kỳ Ngọc nhìn Hồ Nô Nhi bộ dáng tự đắc, thì xác thực suy đoán trong lòng.

"Y đã đến……"

"Đúng vậy, mới đến hôm qua."

Hồ Nô Nhi bây giờ không sợ bất cứ thứ gì.

Quân Kỳ Ngọc nổi giận, túm lấy cổ Hồ Nô Nhi, Hồ Nô Nhi bị siết đến sắp tắt thở, Quân Kỳ Ngọc mới buông tay.

"Khó trách…… Khó trách! Ngươi rốt cuộc nói gì với y?! Để y quyết tâm như vậy!"

Hồ Nô Nhi ho khan vài tiếng, mới thở hổn hển nói: "Ta chỉ là nói cho y biết, y họ Tiêu không phải họ Tống…… Yên tâm, ta không có thêm mắm thêm muối một chút nào nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!