Chương 46: Là con hiểu lầm y ư?

Điện Thái Hòa lập tức lặng ngắt như tờ, không ai dám xui xẻo động đến Quân Kỳ Ngọc lúc này.

Huyền Đế tâm trạng cũng không tốt, chỉ là trải nhiều sóng gió, nên vẫn luôn trầm ổn.

Nhưng Quân Kỳ Ngọc tuổi trẻ khí thịnh, đem sự đau buồn mất mát coi là sự sỉ nhục, hắn đứng ở ngoài điện, không thể kiềm chế nổi bản thân.

"Tống Lễ Khanh…… Ngươi thật tàn nhẫn!"

Quân Kỳ Ngọc cắn răng, lòng tự trọng như bị giẫm đạp.

"Ngươi tốt nhất đừng tới cầu xin ta!"

Quân Kỳ Ngọc hừ một tiếng, quay trở lại trong triều.

Cả quá trình Tống Thanh luôn quan sát hành động của Tống Lễ Khanh, nhưng không một lời ngăn cản y.

Ông hiểu rõ tính tình của Tống Lễ Khanh nhất, tuy đơn thuần nhưng quật cường, luôn nghĩ cho người khác, chu toàn mọi việc, nếu không phải luôn bị oan ức, y sẽ không chết tâm mà đề nghị hòa ly.

Vì vậy, Tống Thanh để y tự chọn con đường của mình, thậm chí còn cảm thấy tự hào và vui mừng cho y, cuối cùng y cũng sống vì bản thân một lần.

Tống Thanh đứng ra, quỳ xuống nói: "Hoàng thượng, hôn nhân đại sự là chuyện ngươi tình ta nguyện, nếu hai đứa nhỏ muốn hòa ly, chúng ta cũng không thể ép buộc. Lễ Khanh cũng không hiểu lễ nghĩa, chuyện hòa ly có thể bàn bạc, lại muốn ầm ĩ trong triều, ngày mai thần sẽ đích thân dẫn y đến thỉnh tội với Hoàng Thượng, chỉ là đã phụ lòng yêu mến của hoàng thượng ……"

Huyền Đế và Tống Thanh là quân thần đã lâu, hiểu rõ về nhau, Tống Thanh cho Huyền Đế đủ tình cảm và thể diện, Huyền Đế cũng sẽ không giận chó đánh mèo Tống Lễ Khanh.

"Tống ái khanh quá lời, hiện tại vết thương Lễ Khanh còn chưa khỏi, nên ở nhà dưỡng thương, trẫm làm sao có thể trách y vô lễ."

Huyền Đế đã nói như vậy, xem như là đã đồng ý hòa ly.

Quân Kỳ Ngọc lại không cam lòng.

"Tống tướng quân cần gì phải làm bộ làm tịch, cha con các ngươi một lòng,  hôm nay y dám hòa ly với ta, chẳng lẽ không phải bị ngươi xúi giục sao?"

"Kỳ Ngọc."

Huyền Đế nhìn Quân Kỳ Ngọc mất bình tĩnh, rất không hài lòng.

"Đại trượng phu cầm được thì buông được, ngay cả khi hôn nhân không thành, cũng phải cho đối phương thể diện, cũng là cho mình thể diện."

Quân Kỳ Ngọc bị răn dạy, sự bất mãn trong lòng dần lộ ra.

"Phụ hoàng, con không muốn thể diện gì hết…. con chỉ muốn……"

"Đủ rồi."

Huyền Đế quát một tiếng, giọng nói uy nghiêm vang vọng điện Thái Hòa.

"Chuyện này cứ như vậy đi, bãi triều!"

Chúng thần thức thời, lập tức cúi đầu hành lễ bãi triều.

Quân Kỳ Ngọc đứng giữa đại điện trống không, vẻ mặt không chịu thua.

Huyền Đế biết trong lòng hắn đang nghĩ gì.

"Trẫm tưởng trải qua một lần giáo huấn, ngươi có thể nhớ lâu hơn, ai ngờ ngươi còn làm càn, tự đắc! Từ hôm nay trở đi, ngươi lên triều không phải đứng trước mặt quan lại nữa, mỗi ngày quỳ bên ngoài điện Thái Hòa mà nghe!"

"Quỳ thì quỳ." Quân Kỳ Ngọc kiêu ngạo không giảm, "Tại sao phụ hoàng cứ bảo vệ hai cha con Tống Lễ Khanh, rõ ràng là bọn họ……"

"Bởi vì người sai chính là ngươi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!