Trong lúc Huyền Đế hôn mê, cuối cùng để lại rất nhiều chuyện chưa xử lý, cho nên không trì hoãn nữa, lê thân thể ốm yếu vào triều thảo luận chính sự đến giữa trưa.
Điều khiến ông vui mừng là, lần này Quân Kỳ Ngọc đứng ở đó, không những không tỏ ra một chút thiếu kiên nhẫn nào, ngược lại còn nghiêm túc lắng nghe, cũng không phát ngôn bừa bãi giống như trước đây mà lắng nghe ý kiến của các đại thần.
Nếu là trước kia, mặt hắn đều là dáng vẻ không kiên nhẫn, đợi Huyền Đế nói bãi triều một cái là chạy còn nhanh hơn thỏ.
"Kỳ Ngọc, tại sao hôm nay ngươi không nói lời nào?"
"Dạ?"
Quân Kỳ Ngọc bị Huyền Đế điểm danh, bước về phía trước.
"Mấy ngày nay phụ hoàng bị trúng độc, con thay người xử lý mấy tấu chương kia, đều có chút……Có chút lực bất tòng tâm. Con suy nghĩ lại mấy ngày nay, trong sách có nói thế sự đỗng minh giai học vấn, nhân tình luyện đạt tức văn chương*, kiến thức trị quốc con đúng là có thiếu sót, hơn nữa ai nấy trong triều cũng là trọng thần của Cảnh Quốc, bọn họ nói cũng có đạo lý của bọn họ, xưa nay ta tự cho mình là đúng, tại đây xin bồi lỗi với các vị đại thần."
(*) Trích trong "Hồng Lâu Mộng": nghĩa là Việc đời sâu rộng, minh tỏ được đều là học vấn; nhân tình thế thái thông tỏ tức là văn chương.
Quân Kỳ Ngọc nói, chắp tay bái một bái với chúng thần.
Thần tử nào dám nhận cái bái này của hắn, rối rít quỳ xuống đáp lễ, nói điện hạ cao thượng minh tuệ.
Huyền Đế hết sức ngạc nhiên, ông không dám tin Quân Kỳ Ngọc lại có thể nói ra những lời này.
Điều này làm cho Huyền Đế trong chốc lát cảm thấy rất an ủi, ông trúng độc cũng không phải vô ích.
"Ngươi biết tự xét lại là tốt, chuyện triều đình ngươi nên nghe nhiều hơn, về phủ cũng có thể thỉnh giáo Tống Lễ Khanh, xin ý kiến của y, tính tình y trầm ổn, ý tưởng cao thâm, có thể dẫn dắt ngươi."
"Vâng." Quân Kỳ Ngọc vui vẻ nói, "Phụ hoàng, con đang định nói với ngài, con muốn vào thư viện học bổ túc một năm, bảo Lễ Khanh đi cùng."
Huyền Đế thoáng sững sờ, trước đây Quân Kỳ Ngọc luôn không thích Tống Lễ Khanh, nhắc tới Tống Lễ Khanh là sắc mặt cau có, hận không thể cả đời không qua lại với nhau.
Trải qua một cuộc hiểu lầm cũng khiến thái độ của hắn đối với Tống Lễ Khanh thay đổi rất nhiều.
Nếu bọn họ nối lại tình cảm lần nữa, từ đây châu liên bích hợp, vậy thì tất cả mọi người đều vui mừng viên mãn.
"Cuối cùng ngươi cũng hiểu nỗi khổ tâm của trẫm." Huyền Đế cảm khái nói, "Lễ Khanh vào học cùng ngươi, có hơi thiệt thòi cho y…. Ngươi nên hỏi y xem y có đồng ý không, đây là chuyện gia đình ngươi."
"Y là hầu đọc thái tử, chắc chắn sẽ đồng ý…… Hả?"
Quân Kỳ Ngọc đang nói, thì nghe thấy tiếng trống nặng nề bên ngoài.
Tùng —— Tùng —— Tùng ——
Tiếng trống tuy trầm thấp, nhưng âm thanh rất lớn, vang vọng cả bầu trời hoàng cung, ngay cả trong triều cũng nghe thấy rõ ràng.
"Kẻ nào dám đánh trống Đăng Văn Cổ?"
Quân Kỳ Ngọc kỳ lạ hỏi.
Trống Đăng Văn Cổ dựng bên ngoài hoàng cung Cảnh Quốc đến nay, chưa từng có người nào gõ cả, bách tính về cơ bản đều an cư lạc nghiệp, dù có oan khuất cũng không đến mức cáo trạng đến tai thiên tử, hơn nữa, vụ án tầm thường dám quấy nhiễu yên tĩnh của hoàng thượng đều sẽ bị trừng phạt, cho nên bình thường cũng không có ai dám gõ.
Thái giám Đăng Văn Cổ viện là một chức quan nhàn tản, ngày thường nhàn hạ đã quen, hôm nay quần áo còn chưa mặc xong, đã chạy vội đến điện Thái Hòa.
"Hoàng…… Hoàng Thượng!" Thái giám quỳ xuống phục mệnh.
"Là ai gõ Đăng Văn Cổ?" Huyền Đế hỏi.
"Là……" Thái giám chỉ ra bên ngoài, kinh hoảng nói, "Là Hoàng…… Hoàng Thái tử phi!"
Không chỉ Huyền Đế, Quân Kỳ Ngọc cũng sững sờ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!