Chương 44: Hóa thành tro tàn

Lúc Tống Lễ Khanh trở lại phủ Kỳ Lân thì trời đã tối.

"Ngươi đã đi đâu?"

Quân Kỳ Ngọc vậy mà đang chờ trong phòng, Tống Lễ Khanh vừa vào cửa, hắn đã chất vấn.

"Ra ngoài giải khuây một lát."

"Muốn giải sầu ngươi cũng nên chờ ta trở về, ta có thể đi cùng ngươi, ngươi chạy xa như vậy, trời cũng sắp tối, ngươi có biết ta sẽ lo lắng cho ngươi không? Ngươi vốn dĩ hành động bất tiện, ban đêm xảy ra chuyện thì phải làm thế nào?"

Quân Kỳ Ngọc nói liên tục một thôi một hồi, có vẻ thực sự sốt ruột.

"Vậy ư? Đối với ta ban ngày và ban đêm không có gì khác biệt lắm."

"Ngươi……" Quân Kỳ Ngọc nghe vậy, không thoải mái, "Ngươi nói chuyện có thể đừng cay nghiệt như vậy được không?"

"Cay nghiệt?"

Tống Lễ Khanh không có ý thầm trách Quân Kỳ Ngọc, y chỉ nói những gì y muốn nói.

"Điện hạ muốn nghe lời vừa ý, nhưng ta không phải Hồ Nô Nhi."

Quân Kỳ Ngọc bị chặn họng, không nói được gì.

"Bỏ đi, ngươi bình an vô sự trở về nhà là tốt rồi."

Quân Kỳ Ngọc lựa chọn nhân nhượng y.

Dù sao cũng là mình có lỗi trước.

"Không phải ngươi muốn ăn bánh hoa quế sao? Ta mua về cho ngươi rồi, lại đây, nếm thử xem?"

Tống Lễ Khanh kỳ thật không có khẩu vị, dù là món mặn hay món ngọt, cũng dễ khiến y cảm thấy buồn nôn, nhưng nếu y không ăn, Quân Kỳ Ngọc lại truy hỏi nửa ngày, cho nên đành mở miệng cắn một miếng nhỏ.

Quân Kỳ Ngọc nhìn y nhai, lại có một loại cảm xúc khác.

"Ngươi vẫn giống như trước kia, bên mép phải chừa một miếng nhỏ, để lại cho ta sao?"

Quân Kỳ Ngọc rướn người về phía trước, muốn giống như hồi nhỏ, l**m mẩu bánh vụn trên miệng y.

Tống Lễ Khanh nhận thấy hơi thở của Quân Kỳ Ngọc đang đến gần, y lùi lại về sau trốn, môi của Quân Kỳ Ngọc không thể chạm tới y.

Sau đó, Tống Lễ Khanh nhanh chóng dùng mu bàn tay, lau sạch vụn bánh trên miệng.

Quân Kỳ Ngọc thất vọng nhìn y, ý muốn kháng cự của y quá rõ ràng, điều này khiến lòng tự trọng của Quân Kỳ Ngọc bị tổn thương nghiêm trọng.

"Ngươi nói rồi kia mà, nếu ta tự mình đi mua bánh hoa quế cho ngươi, mặc ngươi sai bảo, ngươi sẽ bỏ qua chuyện trước kia!"

Tống Lễ Khanh định qua loa lấy lệ, hoặc là cười với Quân Kỳ Ngọc một cái, nói vài câu dễ nghe, để Quân Kỳ Ngọc không làm phiền mình nữa.

Nhưng y phát hiện, dù thế nào đi nữa, y cũng không có cách nào cười nổi.

Không đợi y trả lời, Quân Kỳ Ngọc giữ sau đầu y, đặt môi mình lên môi y.

Nụ hôn của Quân Kỳ Ngọc đến quá bất ngờ, vừa mãnh liệt vừa nhiệt tình, một chút cơ hội phản kháng Tống Lễ Khanh cũng không có.

"Ưm…… Không…… Không muốn!"

Quân Kỳ Ngọc nào chịu dừng lại, nhưng ít nhất hắn cũng thả nhẹ động tác, ý đồ dùng nụ hôn dịu dàng triền miên khơi dậy tình yêu của Tống Lễ Khanh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!