Chương 43: Thân thế

Tống Lễ Khanh quay đầu, y không nhìn thấy, nhưng ánh mắt vẫn hướng về phía Quân Kỳ Ngọc, biểu tình không chút dao động, như chuyện không liên quan đến mình.

Quân Kỳ Ngọc thở ra một hơi khó chịu.

"Ngươi đừng cứ im lặng như vậy, ngươi muốn ta làm gì mới có thể bù đắp cho ngươi, ngươi cứ nói thẳng với ta."

Tống Lễ Khanh chậm rãi nói: "Ta không cần ngươi bù đắp cho ta, điện hạ…… Nếu ngươi thật sự áy náy, thì mua cho ta một hộp bánh hoa quế đi."

"Bánh hoa quế?"

Quân Kỳ Ngọc nở nụ cười.

Tống Lễ Khanh thích ăn đồ ngọt, bánh hoa quế, cũng là kỷ niệm chung của bọn họ.

Chứng minh trong lòng Tống Lễ Khanh, vẫn còn tình cảm với hắn.

"Được, chỉ cần ngươi vui vẻ, đừng nói là một hộp, một trăm, một ngàn hộp cũng được. Ta lập tức sai người đi mua cho ngươi!"

"Ta muốn ăn đồ ngươi tự mua, không mượn ai mua hết, yêu cầu này không tính là quá đáng chứ?"

Nghe Tống Lễ Khanh nói vậy, Quân Kỳ Ngọc càng vui vẻ.

"Không quá đáng…… Chỉ vậy thôi hả?"

Chỉ là mua một hộp bánh hoa quế, việc này quá đơn giản!

Vì vậy Quân Kỳ Ngọc vui mừng chạy ra ngoài, đi nửa đường lại vòng lại.

"Diên Hương Lâu đúng không?"

"Ừm."

"Ngươi chờ ta!"

Sau khi Quân Kỳ Ngọc đi, Tống Lễ Khanh ngồi bất động tại chỗ, phải chống tay lên bàn để nghỉ ngơi.

Cơ thể y suy sụp quá nhanh, tùy tiện nói mấy câu đã cảm thấy mệt.

"Tiểu Địch." Tống Lễ Khanh gọi, "Ngươi tìm giúp ta một chậu than đến đây được không? Thời tiết có hơi lạnh."

"Dạ!"

Tiểu Địch lập tức đi ngay, nửa khắc sau, một chậu đồng sưởi ấm được mang tới, than bên trong cháy hừng hực.

Tống Lễ Khanh lại gần chậu than, cảm nhận hơi ấm.

"Công tử, ta còn rót cho người một bình sưởi ấm*, người để ở trên đùi."

(*) Bình sưởi ấm ( – thang bà tử): Chiếc ấm/bình tròn có nắp ở trên đầu, bên trong đựng nước nóng, dùng để sưởi ấm.

Tiểu Địch nhét bình sưởi ấm vào trong tay y, Tống Lễ Khanh cầm nó trong tay, cảm thấy ấm áp hơn nhiều.

"Tiểu Địch, ngươi thật chu đáo."

"Bởi vì ta thích công tử mà." Tiểu Địch ngây thơ nói, "Thích thì sẽ cẩn thận, bảo ta hầu hạ mấy người ta không thích, còn lâu ta mới chu đáo như vậy."

Tống Lễ Khanh bị nàng chọc cười, nhếch khóe miệng.

Đúng vậy, thích thì sẽ cẩn thận, cho nên y chưa bao giờ cảm nhận được sự yêu thích của Quân Kỳ Ngọc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!