Tống Lễ Khanh được mở gông xiềng, đứng ngoài thiên lao, chân có hơi sưng.
Y vươn bàn tay, cảm thụ một chút ấm áp của ánh mặt trời.
"…… Lễ Khanh."
Đây là giọng của Quân Kỳ Ngọc, ngữ khí hắn không hùng hổ dọa người, tỏ ra rất ôn nhu.
Tống Lễ Khanh thiếu chút nữa nghe nhầm người.
Quân Kỳ Ngọc tự mình giá xe ngựa đến đón y.
"Ta tới đón ngươi."
Tống Lễ Khanh nghe được, trên mặt không có biểu tình, đối với Quân Kỳ Ngọc thình lình ôn nhu như vậy, y không có bi ai cũng không hề vui vẻ.
Chân tướng hết thảy đều đã sáng tỏ, nên Quân Kỳ Ngọc mới thay đổi thái độ như vậy.
"Cha ta đâu?"
Tống Lễ Khanh chưa nghe thấy giọng nói của Tống Thanh, thì chưa hoàn toàn yên tâm.
"Ông ấy về phủ Đại tướng quân rồi…… ừm, ông ấy đã được rửa sạch oan khuất, khôi phục chức vị ban đầu, tước vị cũng không tổn hại, hết thảy giống như trước đây."
Giống như trước đây……
Nói thật nhẹ nhàng, Tống Lễ Khanh lại cảm thấy tất cả đều không giống như trước kia.
"Ta muốn về nhà, gặp cha ta."
Tuy nói như vậy, nhưng không gặp cũng không sao, chỉ cần nghe thấy giọng của Tống Thanh, Tống Lễ Khanh cũng an tâm rồi.
"Nhà của ngươi ở phủ Kỳ Lân, ngươi cùng ta trở về đi." Quân Kỳ Ngọc dừng một chút lại ôn nhu nói, "Nếu ngươi muốn gặp ông ấy, ta có thể cho Tướng quân tới phủ Kỳ Lân gặp ngươi."
"Nhưng ta muốn về nhà."
Tống Lễ Khanh bướng bỉnh.
Quân Kỳ Ngọc bị người chống đối, hơi có chút phẫn nộ, nhưng hắn cố kiềm chế xuống.
"Ngươi kiên quyết đòi về phủ Tướng quân, là không muốn về nhà, không muốn nhìn thấy ta sao?" Quân Kỳ Ngọc nhịn tính tình, nhẫn nại nói, "Chuyện lúc trước là ta không đúng, ta hiểu lầm ngươi, cũng không nên dùng trọng hình với ngươi, nhưng quan tâm quá ắt sẽ bị loạn, mới làm ra chuyện sai trái, nếu ngươi giận, giờ ta nhận lỗi với ngươi, được không?"
"Ta không giận."
Tống Lễ Khanh nhàn nhạt nói một tiếng.
Y nơi nào còn sức và thời gian để giận dỗi?
"Vậy ngươi ngoan ngoãn cùng ta về nhà."
Quân Kỳ Ngọc đi qua, nắm lấy tay y.
Tống Lễ Khanh khẽ nhăn mày, rút tay ra khỏi tay hắn.
Quân Kỳ Ngọc rơi vào khoảng không, tay bị bỏ rơi giữa không trung.
"Ngươi tránh ta? Còn nói không giận dỗi?"
"Chạm tới sẽ đau."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!