Chương 41: Vãn hồi kiểu gì?

Bùi Tinh Húc ôm cơ thể gầy trơ xương của Tống Lễ Khanh vào lòng, hắn cầm bàn tay y, lạnh như thể không phải tay của một người sống.

Bùi Tinh Húc nhìn quanh bốn phía, trừ cỏ khô ẩm ướt tỏa ra mùi hôi thối, trong phòng giam căn bản không còn thứ gì để sưởi ấm cả, quần áo trên người Tống Lễ Khanh lại vừa mỏng vừa ướt, dù có là một người khỏe mạnh cũng sẽ bị bệnh….

"Ta lạnh……"

Tống Lễ Khanh lại khẽ r*n r* một tiếng.

"Ta biết, ta sưởi ấm tay cho ngươi……"

Bùi Tinh Húc cầm tay y bỏ vào ngực mình, Tống Lễ Khanh chạm phải vết thương, co rúm lại.

"Không…… Không, đau……"

Tống Lễ Khanh kêu đau một tiếng, Bùi Tinh Húc lập tức không dám cử động nữa, hắn nhẹ nhàng đặt bàn tay Tống Lễ Khanh vào lòng bàn tay mình, lúc này dưới ánh sáng lờ mờ mới thấy được ngón tay sưng tấy vặn vẹo của y.

"Lễ Khanh, tay ngươi……"

"Ta không viết chữ được nữa, ta không viết……"

Ý thức Tống Lễ Khanh mơ hồ, lặp đi lặp lại một câu.

Bùi Tinh Húc dán sát cằm vào trán y, cố kìm nước mắt nhưng không nhịn được lại rơi xuống.

Cả người Tống Lễ Khanh lạnh toát, nhưng trán lại nóng bừng.

"Ta mệt quá." Tống Lễ Khanh vùi vào trong lòng hắn, dựa vào vai hắn, giọng càng ngày càng yếu, "Tinh Húc, ngươi để cho ta ngủ một lát….. Chỉ một lát thôi……"

"Không được, ngươi không được ngủ, Lễ Khanh, ngươi mở mắt ra nhìn ta đi, giờ ta lập tức đưa ngươi ra ngoài, ngươi có tin ta không?"

Trái tim Bùi Tinh Húc như treo trên một sợi chỉ, hắn rất sợ Tống Lễ Khanh ngủ rồi sẽ không tỉnh lại nữa, chỉ có thể cho Tống Lễ Khanh một chút niệm tưởng.

"Ta dẫn ngươi đi, được không? Đi đại mạc, đi Lâu Lan, đi tìm một ốc đảo bí mật, ta…… Ta sẽ bảo vệ ngươi chu toàn đến cuối đời. Ngươi từng nghe hồ Tư Ly Mục chưa? Nó rất xanh rất xanh, ngươi có muốn nhìn thấy không? Ở đó không có ai, vào mùa hè, dưới núi tuyết nở đầy hoa……Ngươi đã bao giờ nhìn thấy nơi nào đẹp như vậy chưa?"

Tống Lễ Khanh nghe xong, nhếch miệng nở một nụ cười nhạt.

"Ta chưa từng nhìn thấy, từ khi có ký ức ta chưa bao giờ rời khỏi kinh thành." Cứ nói một câu, y lại phải nghỉ lấy hơi, "Tiếc là, ta…… Không có cơ hội nhìn nữa."

Tim Bùi Tinh Húc như bị dao cứa, lòng hắn đau nhói, muốn bế Tống Lễ Khanh lên.

"Có, giờ ta dẫn ngươi trốn khỏi kinh thành!"

"Tinh Húc……"

Tống Lễ Khanh túm lấy tay hắn.

"Chúng ta không thể trốn khỏi cung." Tống Lễ Khanh th* d*c nói, "Ta không đi được…… Ngươi nghe ta nói, Tống phủ gặp nạn, cha ta bị bắt vào ngục, ngươi có thể giúp ta cứu bọn họ không?"

Bùi Tinh Húc chỉ có thể đồng ý nói: "Được."

Tống Lễ Khanh hơi ngẩng đầu lên, Bùi Tinh Húc cúi đầu nghe y nói.

"Hộp đào mừng thọ kia…… Là Kỳ Ngọc tặng cho hoàng thượng, khi đến tay ta, có…… Có một mùi thơm, giống như gỗ đàn hương, nhưng lại không giống lắm……Ngươi đi tìm nó giúp ta."

"Ý của ngươi là Quân Kỳ Ngọc?" Bùi Tinh Húc nhỏ giọng hỏi, "Quân Kỳ Ngọc có ác đến đâu đi nữa, hắn sẽ hại phụ hoàng mình sao?"

Tống Lễ Khanh hô hấp mỏng manh, không còn sức để nói nữa, chỉ chậm rãi viết một chữ "Hồ" lên lòng bàn tay Bùi Tinh Húc.

"Hồ Nô Nhi!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!